"Hắn nhằm về phía Thượng Cổ Thánh khí!" Rất nhiều người kinh ngạc mà thốt lên, phát hiện Thạch Hạo dẫm một cước lên mặt đất khiến cho cả diễn võ trường chấn động rồi nhằm thẳng về phía pháp khí đang phát sáng kia.
Thanh binh khí này vô cùng óng ánh, rọi thẳng vào mắt cứ như là bị kim đâm vô cùng đau đớn, nhanh chóng bay tới rồi va chạm thới thiếu niên ở giữa không trung.
"Thanh Thiên bảo luân!" Mấy người kêu lên sợ hãi, nhận ra được thanh Thánh khí này, thanh Thánh khí này cực kỳ nổi danh, ở thời Thượng Cổ danh tiếng vô cùng sáng chói.
Toàn thân nó có màu xanh rực rỡ, hình tròn, có khắc những phù văn, b*n r* vô tận thần hà, cứ như là một vòng thái dương màu xanh được khắc vô số ký hiệu, mạnh mẽ và kh*ng b*.
Kiện bảo luân này bắt nguồn từ Thanh Thiên Thần Sơn, thời Thượng Cổ từng tiêu diệt không ít cường giả, nhiễm máu của vô số anh linh, được xưng là một đại sát khí, năm tháng qua đi trong những cuộc đối quyết nó cũng chưa từng bị tổn hại, vẫn lấp lánh rực rỡ, mạnh mẽ kinh người.
Thạch Hạo đón lấy ở trên không, cánh tay trái phát sáng, phù văn hừng phục, cánh tay kia hoàn toàn khác, giống như là cánh tay trái của Thần, các ký hiệu nổi lên dày đặc, rồi đánh về phía Thanh Thiên bảo luân.
"Cái gì, đó là... hơi thở thần thánh!" Mọi người nghẹn họng trừng mắt, tất cả đờ người ra, trong lòng chấn động không gì sánh được.
Một luồng khí tức vô cùng không bình thường vọt lên khiến người khác run rảy, tuyệt không yếu hơn Thanh Thiên bảo luân, thậm chí càng thầm bí hơn, những gợn sóng của nó như là biển sao.
Phù văn buông xuống, từ cánh tay trái lan tràn rồi quấn quanh toàn thân Thạch Hạo, bảo vệ lấy cơ thể nó, khiến cho mỗi một tấc da thịt của nó đều hiện ra những ký hiện của Thần.
"Đó là gì thế, tại sao lại hiện ra cảnh tượng kỳ dị như vậy?" Mọi người không rõ, con mắt cũng chẳng chớp lấy một lần, chỉ sợ bỏ qua thứ gì đó.
Nơi không trung phát ra một tiếng vang kỳ dị, tiếp theo đó thanh Thánh khí Thanh Thiên bảo luân kia bay ngược lại, dội thẳng lên trời cao, phía trên bảo luân phát ra ánh sáng run rẩy, những ký hiệu lần lượt bị dập tắt.
Mà một bên khác, thiếu niên hung tàn cũng rung lên bần bật, trên người xuất hiện từng tầng phù văn, tỏa ra hào quang óng ánh, hết tắt lại sáng, cảnh tượng vô cùng kinh người, nó bay ngược lại rồi nện mạnh xuống dưới đất.
Khi Thạch Hạo rơi xuống dưới đất thì mặt đất run lên, thế nhưng vẫn không có hủy diệt, thần văn trong lòng đất phát huy tác dụng, bảo vệ lấy diễn võ trường đầy hùng vĩ.
Phương xa, Thanh Thiên bảo luân ánh sáng rực rỡ, mấy lần tắt rồi cuối cùng lại phát sáng, lơ lững ở nơi đó giống như là một mặt trời xanh giữa ban ngày.
"Chuyện gì thế này, vậy mà hắn không có chết, chặn đứng được Thượng Cổ đại sát khí?!"
Rất nhiều người dùng sức dụi dụi mắt, không thể nào tin được những thứ này, Hùng Hài Tử vẫn chưa bị g**t ch*t, vẫn chưa hóa thành tro bụi.
Khóe miệng Thạch Hạo chạy máu, đã bị thương thế nhưng cũng không đáng lo, trên người nó đều là ký hiệu thần bí, từ cánh tay đan dệt ra bao phủ lấy bản thân.
"Thật mạnh, thật là không tồi nhen!" Nó rất hài lòng, hơi hơi điều tức thì khôi phục lại không ảnh hưởng chút chiến đấu nào, rồi nhìn về phá trước.
Kết quả này khiến cho mọi người đều ồ lên, chuyện này cũng quá bất hợp lý, cứng rắn chống đỡ Thái Cổ Thánh khí, vậy mà nó vẫn vui vẻ cười tươi, tinh khí thần tràn trề.