Thạch Hạo thật sự rất tùy ý, mặc dù đứng trước mặt một đám sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn thì vẫn vô cùng thả lỏng, khiến cho sắc mặt của một vài thiếu niên rất là khó coi.
Đương nhiên, cũng có một vài thiếu niên sắc mặt bình thản, không hề hiện ra chút biến hóa gì.
Những người này rất mạnh, xuất thân hiển hách, huyết thống cao quý, ở thời đại Thái Cổ tổ tiên của bọn họ được xưng là Thần Ma, ngang dọc cửu thiên thập địa.
Mà Nhân tộc lại nằm ở thế yếu, khi đối mặt với sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn thì kính như Thần Linh, từ xưa đến nay đều như vậy.
Thường ngày, những thiếu niên này khi xuất hành, bất kể là đi tới nơi nào thì đều được người bao vây, vô số nhân loại tiếp đón, vô cùng e ngại với bọn họ, cung kính và khiêm tốn, chưa từng thấy người nào như Thạch Hạo cả.
Có một vài thiếu niên không cam lòng, ánh mắt phát lạnh, một người trong đó mở miệng, nói: "Chúng ta đang nói chuyện với ngươi đó, hờ hững không quan tâm, đây là ý gì?"
Thạch Hạo liếc nhìn hắn, nói: "Ngươi là gì của ta, đang ở trên cao nhìn xuống hả, giọng điệu như đang dạy bảo, còn muốn ta kính cẩn? Ta xem ra hình như ngươi muốn ta ăn thịt thì phải?!"
Cả đám ngạc nhiên, quá trực tiếp, chưa gì đã lộ bản tính hung tàn của nó sao? Tuy rằng sớm đã nghe qua thế nhưng vẫn khiến cho người khác kinh ngạc.
"Ngươi..."
"Ngươi gì mà ngươi, cút sang chỗ khác, đừng có làm chướng mắt ta!" Thạch Hạo trừng mắt.
Cả đám con cháu đến từ Thần sơn nhìn nhau không nói gì, mà thiếu niên bị chửi kia thì sắc mặt lúc trắng lúc xanh, tên quỷ này cũng quá kiêu ngạo đấy chư? Thường ngày toàn là bọn họ quát mắng người khác, hôm nay lại bị thây đổi vị trí.
"Ngươi là đang gây hấn với uy nghiêm của Thần sơn ta sao?" Một thiếu niên sắc mặt âm trầm hỏi.
"Ngươi là đang gây hấn với uy nghiêm của ta sao?" Thạch Hạo lạnh lùng đáp trả.
Lời nói tương tự thế nhưng ý nghĩa lại hoàn toàn khác nhau, một là từ Thần sơn, một là từ bản thân, điều này khiến cho cả đám người biến sắc, nếu như so sánh thì hoàn toàn trái ngược.
"Đã sớm nghe nói ngươi rất hung hăng, không hề nghĩ rằng còn hơn cả lời đồn, không nên tự cho mình là vô địch thiên hạ!" Một thiếu niên gằn giọng uy h**p.
"Ngươi còn dám khiêu chiến sự kiên nhẫn của ta nữa hả? Không nên dại dột!" Thạch Hạo vô cùng thẳng thắn, chẳng chút nể mặt nào.
Những lời này vừa ra thì tính cảnh trở nên lạnh xuống, những người này tiến thoái lưỡng nan, sát khí lộ ra, máu nóng của bọn họ đã chịu không nỏi nữa.
"Các ngươi đều nhằm vào ta ư?" Thạch Hạo hỏi.
"Huynh đài đã hiểu lầm rồi, chúng ta tới đây cũng chỉ là muốn nhận thức ngươi một phen thôi, ngưỡm mộ đại danh đã lâu nhưng chưa từng nhìn thấy, hôm nay cũng xem như là cơ hội để gặp mặt." Một thiếu niên cười nói.
Rất nhanh, đám người kia tách ra, có tám chín người đứng một bên không dính líu tới, từ đầu tới cuối vẫn rất ôn hòa không hề tỏ thái độ bề trên.
Còn những người khác thì vẻ mặt băng hàn, sắc mặt càng thêm khó coi.
Mấy năm qua, đứa nhóc hung tài của Hư Thần giới đã truyền khắp nơi, cho dù là Thái Cổ Thần Sơn khi đối mặt với một nhân loại mở ra được mười đại Động Thiên thì cũng phải thu lại vẻ tự phụ và kiêu ngạo của mình.