Dưới ánh mặt trời, cả tòa hoàng cung như có một tầng hào quang vàng nhạt, vô số người đã tới cứ như là đang hành hương, quần thể kiến trúc hùng vĩ đứng vững bên dưới vòm trời, hùng vĩ nguy nga.
Hàng loạt cường giả sau khi tới nơi, chính thức bước vào cấm địa Thạch Quốc thì cảm nhận được một loại khí tức xa xưa và tang thương, đây chính là bằng chứng của thời đại, là kết tinh đầy tuyệt vời trong dòng sông lịch sử.
Từng là cường giả cái thế nhen nhóm Thần Hỏa, khai sáng ra một Cổ Quốc, sở hữu ngàn tỉ dặm giang sơn, sau vô tận năm tháng thì những kiến trúc di tích cổ xưa đầy rộng lớn và bao la này đã ghi lại những sự vẻ vang của năm đó.
"Khi tu hành đến cảnh giới nhất định, có lúc chỉ một Pháp Tướng thì có thể đỉnh thiên lập địa, hoàng cung được xây dựng to lớn như vậy, chẳng lẽ đây là nơi mà năm đó Chí Cường giả đặt chân sao?" Thạch Hạo đoán lung tung.
Bởi vì không chỉ một tòa kiến trúc, mà toàn bộ cung điện nơi đây đều to lớn đến vô biên, giống như là một tòa núi vậy, đứng trước mặt những thứ này khiến cho người ta cảm thấy bản thân quá nhỏ bé.
Nước chảy róc rách, không chỉ có những dòng suối phun, ở giữa hai bên đại lộ còn có dòng sông nối liền cả tòa hoàng cung, phong cảnh rất đẹp, trong dòng sông có cá tôm, cũng có giao long thỉnh thoảng qua lại.
Tuyệt không phải là giao long bình thường, từ chục thước tới hơn trăm thước không bằng nhau, thân thể to lớn, vảy lấp lánh ánh sáng, còn có râu rồng, sừng óng ánh, khiến cho chúng càng thêm thần dị.
Lần này, tất cả mọi người đều bị chấn động, người thường nuôi cá trong nước, thế nhưng trong hoàng cung Thạch Quốc lại nuôi giao long, đây cũng quá kinh người, cách nhau một trời một vực.
"Ồ, còn có một con Bạch Quy, tương truyền khi mai rùa chuyển sang trắng thì đó chính là điềm lành, nói lên tuổi thọ kinh người, huyết nhục bảo dược chính là hi thế đấy!"
Mọi người thán phục, nhìn thấy một vài sinh vật ở trong nước quá mức hiếm thấy, ngoại trừ Giao long, Bạch Quy thì họ còn nhìn thấy Xích Liên*, toàn thân đỏ tươi cứ như ngọn lửa đang rực cháy, đang sinh trưởng ở nơi đó, đóa hoa nở rộ mùi thơm nức mũi. (*): Hoa sen đỏ.
"Chuyện này... cũng quá xa xỉ mà!" Mọi người kinh ngạc đến sững người.
Xích Liên chính là linh dược nổi danh, ở đây thấy sinh trưởng nhiều cây như thế, trở thành vật để ngắm khiến nhiều người nuốt nước miếng ừng ực.
"Cũng không phải là lãng phí, ở trong cung khi chế thuốc thì sẽ tới hái lấy." Một vị vương hầu nói, hiển nhiên là người thường hay ra vào hoàng cung nên cũng tìm hiểu tình hình.
Không trung, có những tiếng thánh thót truyền tới, một vài chim loan rực rỡ bay qua, vô cùng xinh đẹp, linh vũ rất dài, cặp cánh sáng loáng, bay quanh trên hoàng cung, tràn đầy khí an lành.
Mọi người tâm phục, bất cứ cảnh vật nào trong hoàng cung cũng đều xinh đẹp như vậy cả, đó chính là di chủng thế nhưng lại cam nguyện sinh sống ở đây, thể hiện sự càng ngày càng mạnh mẽ của Thạch tộc.
Trong cung thành tự nhiên là có những loại cổ mộc mấy ngàn năm tuổi, thậm chí là càng lâu hơn, cành lá xum xuê, cứng như Cầu Long, tất cả đều vươn mình tới trời cao.