"Không thành vấn đề, chỉ cần ngươi có thể chịu nổi, bên trái thì tiên tử, bên phải thì yêu nữ, chính giữa lại là Thần Ma Quân Vương, quan trọng là ngươi có làm được hay không thôi?" Ma Nữ khiêu khích.
Nguyệt Thiền tiên tử bình thản, nàng thánh khiết hoàn mỹ, khi nghe được những lời nói th* t*c này thì cũng chỉ để ngoài tai, không thèm chú ý tới.
"Có gì mà không được?" Thạch Hạo hỏi.
"Nói cho chính xác, trước tiên phải trấn áp vị tiên tử này, bắt nàng làm thiếp, đó mới là bản chất Ma Vương, nếu không thì không cần nghĩ lung tung làm gì nữa." Ma Nữ cười tủm tỉm.
Cuối cùng, Thạch Hạo rời khỏi Quan Nguyệt lâu để mặt cho Ma Nữ với tiên tử ngồi đó, nó yên lặng suy nghĩ, trước mắt hẳn là không có vấn đề gì, các nàng sẽ không có hành động nào.
Tương lai khó mà nói được, có thể sẽ có một cuộc chiến đầy gian khổ, hai người đó ai cũng đều mạnh mẽ, đó chính là truyền nhân kiệt xuất nhất của vô thượng đại giáo không thể nào bị một vực ràng buộc chế trụ được.
"Kệ chuyện nơi đây, ta đi tu hành. Chớ có chọc ta, nếu không bắt hết các ngươi mang về thôn là được!" Hùng Hài Tử dữ dằn phất phất tay về tòa tửu lâu kia.
Từ khi Hùng Hài Tử đi ra khỏi Đại Hoang, cảm nhận được uy h**p nên đã lập ra một lời thế nho nhỏ, bắt lấy toàn bộ.
"Ha ha, không phải ăn hết toàn bộ sao?" Nơi xa có một thiếu nữ cười trộm, tuy rằng không bắng Nguyệt Thiền tiên tử và Ma Nữ thế nhưng cũng rất tươi mát ngon lành, thân thể thon gọn thướt tha.
Rõ ràng, nàng rất hiểu Thạch Hạo, biết được câu cửa miệng của nó, ăn hết toàn bộ.
Lập tức Hùng Hài Tử trở nên lúng túng, tình cảnh vừa nãy sao lại bị người phát hiện chứ, nó quá tập trung nên không để ý xung quanh.
"Ngươi chính là muội muội của Hỗn Thiên?" Rốt cuộc nó cũng nhớ ra, khi ở Thanh Lâm viên nó từng thấy qua thiếu nữ này được cả đám thanh niên trẻ tuổi vậy xung quanh.
"Ca ca ta muốn nói chuyện với ngươi một chút." Thiếu nữ cười cười.
"Hỗn Thiên hầu muốn tìm ta?" Thạch Hạo kinh ngạc, tình hình hiện tại không bình thường, những người bình thường không muốn trêu chọc nó nếu không rất dễ phải rước lấy tai họa nào đó.
"Tính khí của ca ca ta rất ngay thẳng, thấy ngươi vừa mắt, theo ta thấy, hơn nửa là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, muốn tìm ngươi uống rượu chém gió, ca ấy cũng chẳng để ý tới ngoại giới như thế nào." Thiếu nữ lẩm bẩm.
"Được, ta đi gặp hắn." Thạch Hạo gật đầu.
Hỗn Thiên hầu chính là vương hầu trẻ tuổi nhất của Thạch Quốc, hiện tại chỉ mới hơi mươi lăm tuổi, được phong vương hầu mấy năm trước, thiên tư kinh thế, điểm mạnh mẽ cũng có thể thấy được đôi chút.
Đây chính là một lâm viên yên tĩnh, cũng là tửu lâu thế nhưng muốn vào đây thì cũng phải là những người rất đặc biệt, nếu như không phải là khách quen thì cơ bản không cách nào vào được.
Hiển nhiên, Hỗn Thiên hầu là một vương hầu có quyền thế ngập trời, sức ảnh hưởng rất lớn, có tư cách trở thành khách quý nơi đây, biết được địa phương bí mật như thế này.
Sâu trong lâm viên có rất nhiều đình viện, trong đó có một tòa rất rộng, khung cảnh u nhã, trong viện có những kỳ hoa dị thảo vô cùng thơm ngát.