"Mập mạp kia muốn gây khó dễ cho ta?" Thạch Hạo ngồi bên cạnh bàn ngọc tùy ý hỏi, rồi rót tiếp cho mình một ly rượu, vừa thưởng thức rượu vừa cảm thụ vẻ phồn hoa của Hoàng Đô.
"Chính xác, ngươi phải cẩn thận đấy." Khóe miệng của Thiên Hồ tiên tử nhếch lên, cặp mắt híp lại, nụi cười rất ngọt mà cũng giất gian xảo.
"Không có chuyện gì thì tên mập kia tới tìm ta làm gì, ta cũng chẳng chọc giận gì nàng, nếu dám tới gây phiền phức thì cứ trực tiếp trấn áp, giải quyết ngay tại chổ." Lời nói của Thạch Hạo vô cùng ngang ngược.
Bởi vì nó biết, lời nói của Ma Nữ không thể nào tin được, nó vừa trải qua một trận đại chiến trạng thái rất là ung dung, bởi vậy nên mới dùng giọng điệu trêu chọc và hài hài như thế.
Ma Nữ cười hì hì, nói: "Thế làm cách nào để giải quyết ngay tại chổ?"
"Không phải ngươi nói là bán nàng cho ta sao, ta vẫn một mực chờ đợi, nếu quả thật dám tới tìm ta gây phiền phức thì cứ thẳng tay bắt nàng về thôn làm vợ là được." Thạch Hạo phất phất tay bày ra bộ dáng thô lỗ, trên thực tế nó không phải là một đại hán vẫn chỉ là một thiếu niên, rất thanh tú, sở dĩ làm như thế là học theo phong cách của Ma Nữ mà thôi.
Thiên Hồ tiên tử cười ngả cười nghiên, không chút nào để ý tới hình tượng bản thân, bên dưới cổ áo lộ ra một vùng da thịt trắng như tuyết, đôi tay thì như là ngó sen lấp lánh ánh sáng, nụ cười rạng ngời, cặp mắt linh động.
"Nếu như nàng đến thật, ngươi dám ra tay ư?"
"Có gì mà không dám, không phải ngươi nói là tìm cho ta một nhà khá giả à, ai có thể tốt hơn ta nữa chứ? Việc đáng làm thì phải làm, phải cưới nàng." Thạch Hạo dùng ngữ khí vô cùng tự tin.
"Đây là do ngươi nói đấy, giải quyết Nguyệt Thiền tiên tử ngay tại chổ."Ma Nữ cười tươi như hoa, cặp mắt như đang phát sáng.
"Giải quyết tên mập ngay tại chổ luôn." Thạch Hạo gật đầu hùa theo.
"Ha ha..." Tiếng cười của Thiên Hồ tiên tử khiến cho Thạch Hạo cảm giác có chút không ổn, tự nhiên lại cảm thấy sợ hãi, cảm thấy có điều không đúng rồi đột nhiên quay đầu lại, bất chợt nhìn thấy một bóng người vô cùng thướt tha uyển chuyển đứng ngay tại cửa.
"Mập mạp... đây là sao, Nguyệt Thiền tiên tử đến khi nào thế?" Thạch Hạo vò vò đầu, quả thật chẳng biết nói gì, lộ ra vẻ mặt đần đần.
"Đến cũng lâu rồi." Trên mặt Nguyệt Thiền tiên tử không chút cảm xúc, khi nàng tới khiến người khác phải nín thở, áo trắng toàn thân, không hề dính chút khói lửa nhân giang gì cả, cứ như là Quảng Hàn tiên tử* giáng trần. (*): Hằng Nga còn được gọi là Quảng Hàn.
Thạch Hạo lúng túng, rõ ràng là bị Ma Nữ gài kèo.
"Ngươi đến sao lại lặng yên không có chút tiếng động nào vậy?" Rất nhanh nó chú ý tới vấn đề này sau đó sống lưng chợt lạnh, vị tiên tử này quả nhiên kinh khủng, tránh né được linh giác của nó, thật là kinh người.
Nguyệt Thiền tiên tử vô cùng bình tĩnh, cứ như là không nghe thấy lời nói của nó, hoặc là không để ý tới những lời nói bất kính khi nãy của nó, tự mình bước vào phòng thế nhưng cũng không có ngồi xuống.