Con nhện lớn của hồ Ma Linh đã tới, không ngoài dự đoán, vào thời khắc mấu chốt hắn đã chạy tới mang theo mây đen đầy trời kinh động cả Hoàng Đô, thần uy vô cùng!
Thanh đại kích trong tay Thạch Hạo cũng nhấc lên, thế nhưng không thể nào đánh xuống được, sóng thần lực dữ dội tràn ngập mỗi tầng không giang, nó chính là người đứng mũi chịu sào.
Phía dưới, Thạch Tử Đằng sắc mặt tái nhợt, nhìn thấy tình huống khác thường ở trên trời cao thì vẻ mặt trở nên ửng hồng, hắn biết đó chính là chân thân của Ma Chu, một khi ra tay thì nhân vật cấp bật vương hầu không đáng nhắc tới, chắc chắn phải chết.
Cả tòa Hoàng Đô yên tĩnh, toàn bộ âm thanh đều biến mất, nơi đây trở nên vô cùng ngột ngạt, một con nhện to lớn còn hơn cả núi cao xuất hiện trên trời xanh, dữ tợn và khiếp người.
Cảnh tượng này đối với thế nhân mà nói quả thật quá mức kh*ng b*, đây cứ như là một Ma Thần, từ một thế giới khác giáng lâm xuống, một con Thái Cổ Tri Chu lớn như thế ai có thể chống lại?
Không cần nói khi nó bộc phát, chỉ cần khí thế này thì đã có thể nghiền ép hết thảy, khiến cho toàn bộ cung điện lầu các phải hóa thành bột mịn, thân thể như là núi lớn đứng sừng sững trên bầu trời, như là cường giả của Thái Cổ đã thức tỉnh!
Ánh mắt của nó trở nên âm trầm lạnh lẽo nhìn xuống phía dưới hướng về Thạch Hạo, kèm theo đó là một tia khinh bỉ, nói: "Thiếu niên Chí Tôn? Cũng chỉ có thể xưng hùng ở thiếu niên mà thôi, nếu như chết yểu thì chẳng là cái thá gì cả, tất cả đều hóa thành không."
Lời nói lạnh lùng như là khúc gỗ, hơn nữa những gợn sóng như đại dương khiến cho người bên dưới run lẩy bẩy, gần như tê liệt trên mặt đất.
Lời nói của Ma Chu rất bá đạo, hắn nói như thế chẳng khác gì đang tuyên án tử hình với thiếu niên này, không cho hắn thời gian sống lâu hơn nữa, khiến cho mọi người chấn động, âm thầm tiếc cho Thạch Hạo.
Đây vốn là một thiếu niên thần tư ngút trời, kết quả là ánh sáng quá thịnh, cũng vì thế dẫn tới mầm tai họa cho chính mình, mặc dù Đại Ma Thần tự mình tới cũng vô cụng, bởi vì chân thân của Thái Cổ Ma Chu đã tới.
"Ma Chu, ngươi quên đây là Hoàng Đô của ta sao, ngươi vui vẻ tới chúc thọ thì ta rất hoan nghênh, nhưng cũng không hy vọng ngươi ở đây sẽ tạo thành huyết kiếp."
Một luồng âm thanh bình thản truyền tới, bắt nguồn từ hướng Hoàng Đô.
Mọi người chấn động, Thạch Hoàng đã bị kinh động nên ra can thiệp!
Tất cả mọi người đều tập trung cao độ, nếu như xảy ra xung đột mà nói thì chắc chắn sẽ rất kinh khủng, cường giả ở cấp độ này quyết đấu thì lực phá hoại sẽ mạnh tới mức nào chứ, khó mà nói rõ được.
Thế nhưng có một số người có thể khẳng định được, một khi khai chiến , Thái Cổ Ma Chu nếu như há miệng hút mạnh vào thì có thể nuốt chửng ngàn vạn nhân khẩu cũng chẳng thành vấn đề!
"Thạch Hoàng, ta chỉ là trừng phạt chút xíu tên nhân loại này mà thôi, một thiếu niên mà cũng dám mạo phạm hồ Ma Linh ta, giam cầm hậu nhân ta. Ta không có quyền giáo huấn sao?" Thái Cổ Ma Chu mở miệng.