Thạch Hạo né qua, đại kích như là tia chớp đỏ ngòm nhanh chóng đâm mạnh xuống tạo nên một cơn lốc khiến cho người khác cảm thấy đau rát nơi mặt.
"Vù" một tiếng, Thạch Tử Đằng lại chém tới, ánh đỏ đầy trời, huyết quang như thủy triều, thanh Phương Thiên Họa kích này nhiễm sát khí quá nặng, chỉ khí tức như thế cũng khiến cho một vài tu sĩ nhỏ yếu mềm nhũn cả người rồi.
Thạch Hạo nghiêng người né tránh lưỡi kích sáng bóng như tuyết kia, sau đó vọt mạnh về trước rồi triển khai bảo thuật Toan Nghê, lần này cũng không phải là một con Toan Nghê mà là mười con, vô cùng điên cuồng, tất cả đều như là một ngọn núi nhỏ lao nhanh về phía trước.
"Lôi Hải Thú sơn?" Có người kinh ngạc thốt lên, bảo thuật vận chuyển đến mức độ này thì hết sức kinh người, giống như là đang chồng chất mười tầng thuật Toan Nghê vậy, tia chớp hóa thành biển, Toan Nghê đầy rẫy, như là núi lớn đập tới.
Thạch Tử Đằng thất kinh không có sử dụng Phương Thiên Họa kích nữa, mà há miệng hét dài một tiếng, lập tức một dải lụa vô tận được tạo thành từ phù văn xuất hiện, đó giống như là một dải ngân hà vậy, đây chính là bảo thuật của Ma Chu nhất mạch.
Hắn dùng cách này để chặn lại những con Toan Nghê kia, ầm một tiếng, dải lụa bị những con Toan Nghê vồ lấy dưới móng vuốt, tia điện xẹt xẹt ngang dọc khiến cho nơi đây trở nên nóng rực là chói mắt.
Thạch Tử Đằng lại tiếp tục triển khai bảo thuật, tuy rằng cánh tay được chiến y bằng kim loại màu đỏ thẩm bao lấy thế nhưng lại biến ảo ra một ống tay áo rất lớn, bao phủ lấy mười con Toan Nghê vào bên trong.
Tụ lý càn khôn!
Môn đại thần thông này cũng không phải dùng tay áo thật sự để thi triển, đó chỉ là biến ảo ra mà thôi, trên thực tế nó có liên quan tới không gian, không quan hệ với những thứ khác.
Sấm vang chớp giật, mười con Toan Nghê kia không ngừng gào thét trong ống tay áo đó, cuối cùng ầm ầm vang lên, ống tay được do phù văn biến thành bị xé rách rồi nổ tung, mưa ánh sáng xuất hiện rồi tiêu tan trong không trung.
Thân thể Thạch Tử Đằng run lên bần bật, thế nhưng rất nhanh ổn định lại thân hình, xoẹt một tiếng, địa kích giống như là tia chớp đỏ ngòm lần nữa bổ tới, hơn nữa lần này lại dâng lên phù văn, tiếng rồng ngâm vang vọng kinh động bốn phía.
Thạch Hạo giật mình, dùng bàn tay mạnh mẽ chống đỡ cái cán dài của thanh đại kích, lưỡi kích tách ra, từ bên trong đại kích có một con rồng vô cùng to lớn màu đỏ thẩm lao ra, vồ giết về phía nó.
Cảnh này quá chân thật, trông rất sống động, đây chính là điểm kh*ng b* của bảo cụ này, đây không giống giao, mà là một con rồng thật sự, có sự uy nghiêm cứ như là quân vương nhìn xuống thần tử.
Bàn tay của Thạch Hạo liên tiếp biến háo, cuối cùng kết ra ấn Côn Bằng, mạnh mẽ đánh về phía trước, bốn phía chấn động thì mới có thể đánh tan con rồng to lớn này.
"Long Huyết bảo binh!"
Mọi người giật mình, rốt cuộc hiểu được thanh đại kích này khác với những thứ khác ở điểm vào, vì sao khí tức lại kinh người như thế? Vậy mà đã được nhuộm qua máu rồng.
"Thanh đại kích này quả nhiên kinh khủng, ta từng nghe qua thanh đại kích này từng gặp phải một nhân duyên, từng được một giọt máu rồng nhỏ lên, từ đó toàn thân đỏ tươi, ánh đỏ đầy trời, đồng thời uy năng của nó cũng tăng lên." Trên không trung nơi xa có một ông lão lên tiếng.