Thạch Tử Đằng có vóc người cao to, tóc đen bay lượn, da thịt trắng như ngọc thạch, cặp mắt long lanh có thần, anh tuấn tiêu sái, nếu như không biết được tuổi thật của hắn thì nhất định sẽ cho rằng đây là một người thanh niên.
Hắn tu đạo đã nhiều năm, dung nhan không thay đổi, từ trẻ tới già vẫn sẽ duy trì hình dạng ở thời thanh niên, như vậy đủ để chứng minh sự mạnh mẽ và phi phàm của hắn đến cỡ nào rồi.
"Hạo nhi, đến đây đi, để đại bá xem thử ngươi bất phàm cỡ nào, hãy thể hiện sự phồn thịnh của tộc ta, hãy thể hiện hết thần uy của ngươi đi nào."
Nhiều năm qua, Thạch Tử Đằng vẫn cầu đạo ở hồ Ma Linh, thanh danh không nổi, biết ẩn giấu rất sâu, thế nhưng những người muốn biết được sự đáng sợ của hắn khi ra tay quyết chiến thì đều chết hết.
Tuy rằng Thạch Hạo thì mới mười ba tuổi, thế nhưng ở trong Đại Hoang thì đã có thể cưới vợ sinh con rồi, vóc người nó cao ráo không thấp hơn người trưởng thành bao nhiêu, tóc đen rất dày, cặp mắt to sáng bóng, long hành hổ bộ.
Hai người tiến vào võ trường, nơi đây có trận văn bảo vệ, có thể đảm bảo chiến trường sẽ không bị phá hủy nếu không với tu vi của bọn nó thì một khi khai chiến thì chính là một hồi tai nạn.
Thạch Hạo đứng giữa sân, cứ như vực sâu núi cao, ung dung bình tĩnh, cơ bản không giống như là một thiếu niên, sau khi đạt tới trạng thái chiến đấu nó còn trầm ổn hơn cả những người tu đạo mấy chục năm.
Ở một bên, vẻ mặt của Thạch Tử Đằng đầy bình thản, giơ tay nhấc chân cùng kết hợp với thiên địa này, càng hiện ra một loại đạo vận giống như một thế ngoại cao nhân.
"Chiến!"
Tiếng hét vang vọng truyền ra, hai người gần như động thủ cùng lúc, giết thẳng về phía đối phương, Thạch Tử Đằng vung tay áo lên một con lốc cuồn cuộn xuất hiện, trời đất xám xịt, cát bay đá chạy, rất nhiều cung điện bị hất lên tận trời cao.
May là, ở bốn phía đều xuất hiện từng mảnh ánh sáng phong ấn nơi đây lại, không có tạo thành tai nạn gì cả.
Thế nhưng, giữa trường chiến đấu thì hoàn toàn khác nhau, lốc xoáy xuất hiện, tiếng vang vù vù chói tai, tay áo vương ra cứ như là một đám mây đen che kín bầu trời từ từ hạ xuống, bao phủ cả thiên địa.
"Tụ lý càn không*!" (*): Trời đất trong tay áo.
Tất cả mọi người đều thất kinh, đây là một môn đại thần thông của một vị thần nhân thuộc Nhân tộc sáng tại ra, cũng không có thuộc về hồ Ma Linh, không cần nghĩ cũng biết Thạch Tử Đằng có cơ duyên lớn như thế nào.
Tay áo kia vung ra che đậy cả thiên địa, muốn cưỡng ép Thạch Hạo vào bên trong, nếu vào trong vậy thì rất khó để thoát ra được, nơi đó đã tự thành một giới nên muốn g**t ch*t nó thì chỉ trong nháy mắt.
Thạch Hạo cũng xuất thủ, trong tay liền xuất hiện một cái Long Giao tiễn màu vàng, sau khi được nó gia trì thì hóa thành hai con giao long màu vàng, ngẩng đầu trong hư không rít gào.
Phần đuôi của hai con giao long liên kết lại với nhau, thân thể giao long đồng thời hợp lại, tiễn xé tan cơn lốc mang theo Thạch Hạo vọt ra từ trong tay áo lớn kia, nó cũng chưa từng bị thu vào trong.
Tâm thần mọi người chấn động, chỉ vừa bắt đầu mà đã dùng đại thần thông cỡ này rồi, đúng là làm người thán phục.