"Nó chính là cái tên Hùng Hài Tử kia, không biết gặp phải tao ngộ gì? Nó... những năm vừa qua vẫn lưu lạc ở bên ngoài, không biết học nghệ với ai?"
"Trời ạ, đứa nhóc hung tàn của Hư Thần giới, nó tên là Thạch Hạo, xuất thân từ Võ Vương phủ, quả thật là ngoài dự đoán của mọi người, lại trải qua nhiều thăng trầm như thế?"
Hoàng Đô sôi trào, tất cả đều xôn xao, mọi người đều kinh ngạc đến ngây người, tin tức như vậy được phát tán quả thật giống như là sao băng tiến vào biển cả, gây nên sóng lớn ngập trời!
"Ngươi đang nói linh tinh gì thế hả, muốn làm nhục Võ Vương phủ ta sao?" Thạch Trung Hòa hét lớn, quả thật không thể chấp nhận được, nếu như chuyện này xảy ra thật thì chính là một việc bê bối vô cùng lớn.
Tiếng nói của hắn rất lớn khấu động cả trời cao, bốn phía đều có thể nghe thấy được. Chuyện năm đó dính dáng quá nhiều thứ, vốn coi như là cấm kỵ nên đã phong kín, thế nhưng hôm nay lại lộ ra ngoài ánh sáng, nguy hại rất lớn.
"Làm thì đã làm rồi, ngay cả dũng khí để thừa nhận cũng không dám hay sao, ta cảm thấy các ngươi quá hèn mọn." Thạch Hạo châm biếm.
"Người thiếu niên, ngươi không nên ăn nói tầm bậy, trước tiên không biết ngươi có phải là tôn nhi của lão Thập Ngũ hay không, thế nhưng không thể ăn nói hàm hồ bậy bạ được." Lại có người mở miệng, ánh mắt đảo liên tục cảm giác chuyện lớn không ổn rồi.
Chuyện này quá mức kinh người, đến cùng lời nói của ai mới là sự thật đây?
Giờ khắc này, không cần nói những người đang đứng trên phố lớn, ngay cả một ít nhân vật đang bế quan trong các phủ vương hầu cũng bị kinh động, bởi tin tức này quá dọa người mà.
Trời sinh Chí Tôn? Đây là tên gọi kinh người biết bao, nghĩ tới những ghi chép trên sách cổ thì mọi người nhịn không được mà run sợ.
Nếu như là thật thì ông trời đã hao tâm biết bao tới Võ Vương phủ, có một Trùng Đồng giả cũng thôi đi, vậy là lại lòi ra một trời sinh Chí Tôn, chấn động lòng người!
Toàn bộ Hoàng Đô đều nháo nhào cả lên, khó mà yên tĩnh lại được, một thiếu niên đánh tan một sự thật được chôn giấu nhiều năm, nói ra một bí mật như thế, giống như là sao chổi va chạm với mặt đất, mười phương đều rung bần bật.
"Chẳng biết xấu hổ!" Thạch Hạo nhẹ nhàng nói với bọn họ, thế nhưng đây lại giống như đang giáng một cái bạt tai lên mặt bọn họ, khiến sắc mặt bọn họ lúc trắng lúc xanh.
Chuyện này có thể giấu kín nữa ư? Thạch Hạo cười mỉm, thật ra vẫn hi vọng bọn họ sẽ nói nhiều hơn mấy lời nữa, như thế thì mới có thể hoàn toàn bại lộ ra được, cũng có thể làm cho ngoại giới nhìn rõ ràng hơn.
Thạch Tử Đằng thở dài, vô cùng đau đầu, đã mất đi sự bình tĩnh và thong dong vốn có, hắn không nghĩ tới hôm nay lại rơi vào thế bị động như vậy, đứa cháu này chỉ tùy ý nói ra một câu thì chính là một hồi sóng gió rồi.
Có thể che giấu ư? Hắn tự hỏi, hiển nhiên là không thể, không nói bên ngoài, chỉ riêng Võ Vương phủ đã chia thành hai trận doanh, những người kia một khi đứng về phía Thạch Hạo, mở miệng dùm nó thì chắc chắn không thể giấu được thứ gì nữa.
Rơi vào cục diện như hiện tại quả thật là khó khăn mà, ánh mắt của Thạch Tử Đằng rất lạnh, hôm nay lại dẫm vào vũng bùn, bọn họ không cách nào có thể 'giải thích rõ ràng' được.
"Các ngươi nói tiếp đi, nói thử ta sẽ làm cách nào để nói hết những chuyện xấu của các ngươi ra ngoài." Thạch Hạo vẫn vô cùng ung dung, bình tĩnh nhìn bọn họ.
Vào lúc này, đám người Thạch Trung Hòa vô cùng lo lắng, che giấu không được nữa rồi, chuyện này bưng bít cũng không nổi nữa, có thể làm sao? Trong lòng bọn họ thở dài, vừa nãy giải thích quá vội vã nên đã rơi vào thế yếu.