Ta tên Thạch Hạo, chỉ bốn chữ mà thôi thế nhưng lại cứ như là một tia sấm sét khiến cho vẻ mặt đám người này trong nháy mắt biến đổi rồi lùi lại mấy bước, con ngươi co rút nhìn chằm chằm nó.
Còn có rất ít người chẳng biết gì cả, tỷ như những con cháu sinh ra sau này cùng với những tôi tớ mới tiến vào trong phủ, họ cũng không biết tình huồng năm đó.
Cho tới ngoại giới khi nghe được cũng có rất nhiều người nghi hoặc không thôi, cảm thấy được Võ Vương phủ đã xảy ra chuyện lớn, nếu không thì cần gì phải nhấn mạnh những từ đó như vậy, chấn động cả mười phương.
"Ngươi nói... ngươi tên là Thạch Hạo?" Một ông lão giọng run run, chòm râu trắng như tuyết cũng run lên, kinh ngạc nhìn thiếu niên ở trước mặt.
Cho tới đám người thuộc Thạch Nghị nhất mạch cũng lộ vẻ khiếp sợ, cứ như là gặp phải ma, nhìn chằm chằm Thạch Hạo, bọn họ khó mà tin được, nhìn thiếu niên anh tư bộc phát mà không tự chủ run lên, trong lòng xuất hiện luồng khí lạnh.
Cái tên này thật là khiến cho người ta chấn động, bọn họ cảm thấy cơn bão táp đã tới nơi rồi!
"Hắn... tên là Thạch Hạo, rất đặc biệt sao?" Một thiếu niên mười mấy tuổi nhỏ giọng hỏi người bên cạnh, cảm giác có chút không hiểu.
"Ngươi... nhỏ giọng một chút!" Ở bên cạnh hắn, có một người trẻ tuổi dùng giọng nghiêm khắc nhắc nhở, liếc nhìn hai bên rồi mới thấp giọng nói: "Ngươi đã quên cái tên Hạo nhi mà Thập Ngũ gia đã nói ư, chính là cái tên này, đại chiến không lâu trước đây chính là vì nó nên mới xảy ra!"
"Cái gì? Hạo nhi chính là nó!" Những tên tiểu bối cùng với những người không biết tình huống năm đó, khi nghe thấy thế thì trợn tròn mắt, tất cả cảm thấy không thể nào tin được.
Ngày xưa, Võ Vương phủ xảy ra tai họa, những người biết nội tình trong đó thì tự nhiên hiểu rõ, những người không biết thì vĩnh viễn không thể biết, sự kiện đó được coi như là cấm kỵ, phong tỏa hoàn toàn không được truyền ra ngoài.
Vì vậy, có một vài đứa nhỏ mười mấy tuổi cùng với những con cháu nhỏ tuổi hơn chỉ loáng thoáng nghe thấy, cha mẹ của bọn họ không muốn nói nhiều về chuyện này.
"Hắn là Thạch Hạo, là hậu nhân của Thập Ngũ gia!" Có người nói nhỏ, nhanh chóng truyền khắp trong phủ.
Thạch Hạo là ai? Từng là một cấm kỵ trong phủ không cho bất cứ ai nói tới, thân phận và lai lịch của nó khiến cho những con cháu tuổi tác đang còn nhỏ khiếp sợ!
Đến giờ thì mọi người cũng đã rõ ràng, vì sao những ông lão, trung niên ở trong tộc lại nghiêm túc như thế.
Rất nhanh, dù là tiểu bối ở trong tộc hay là hạ nhân mới vào trong phủ đều đã hiểu rõ, mỗi một người đều hít một hơi khí lạnh.
"Sao có khả năng chứ... Mười mấy năm đã trôi qua, đứa nhỏ kia vẫn còn sống?" Một ông lão âm thanh hơi run, không thể nào tin được.
"Ta chính là Thạch Hạo!" Thạch Hạo thần sắc bình tĩnh, thoải mái, bình thản, âm thanh như rồng ngâm, khấy động dưới trời cao.
"Hậu nhân của lão Thập Ngũ? Ta không có nằm mơ đấy chứ, vậy mà còn có thể gặp lại đứa bé kia..." Một ông lão khác cảm thấy nhiệt huyết cả người dâng trào, kích động suýt chút nữa đã hét lớn lên.
Ngay cả đám Thạch Tử Đằng vẻ mặt cũng vô cùng khó coi, càng có người trên mặt trắng bệch như thiếu máu, tâm thần không yên, cảm thấy họa lớn đã đến rồi!