Trong lòng Thạch Hạo ẩn chứa một nơi rất mềm mại, luôn nhớ tới tiểu nha đầu hoạt bát đáng yêu mà tính tình lương thiện kia.
Khi nó lâm vào cảnh khó khắn, thân thể không thể động đậy ngay cả thần trí và ký ức đều mơ hồ thì rất nhiều người ở Võ Vương phủ đều bỏ mặt nó, không một ai để ý, không một ai làm bạn, chỉ có mỗi chiếc giường lạnh lẽo bên cạnh. Vào lúc đó, một bé gái tên là A Man trông giữ bên giường bệnh nó, trong mắt luôn rưng rưng nước mắt, mọi thời mọi khắc đều nhắc nhở nó không được quên, nó chính là Chí Tôn, là một Chí Tôn trời sinh!
A Man chính là con cháu của một hạ nhân nhưng trời sinh thông minh nên có thể tiến vào sân sau chăm sóc Thạch Hạo. Nó 'bị bệnh', sinh mệnh khó mà bảo vệ được, những đường huynh đường tỷ thường ngày rất nhiệt tình, còn có những tộc nhân trước kia dự đoán được nó sẽ một bước lên trời, sau khi biết được 'bệnh tình' của nó thì đều xa lánh, không muốn lại gần nó nữa, chỉ có mỗi A Man chăm sóc nó.
Những ký ức khi còn bé, thông qua Liễu Thần nói rõ, khi đó Thạch Hạo mới thấy thấy rõ ràng rất nhiều hình ảnh, ân tình ấm lạnh thói đời nóng lạnh, khi nó mất đi Chí Tôn cốt trở thành một bệnh nhân sắp chết thì nếm trải rất nhiều điều.
Đã nhiều năm trôi qia, không biết A Man như thế nào rồi, không biết cô bé có khỏe hay không?
Đã từng có ước định, khi A Man thấy ký ức của nó mơ hồ, thần trí suy yếu thì nàng luôn muốn nó nhớ tới, không muốn nó quên tên của nàng.
"A Man tỷ, ta đã trở về, lần này đến tìm ngươi, đưa tỷ ra khỏi Võ Vương phủ." Thạch Hạo khẽ nói, trên gương mặt mang theo vẻ thương cảm của hồi ức, cũng có một loại ao ước muốn được gặp lại người thân và nụ cười ấy.
Hoàng Đô trở nên nháo loạn, trận chiến ở Vũ Vương phủ đã chấn động toàn bộ thủ phủ, tất cả mọi người đều trợn mắt mà kinh ngạc, tin tức sau khi truyền ra liền trở thành đề tài nóng bỏng.
Cũng không phải ai cũng chạy tới xem chiến, cũng có rất nhiều người vừa mới nhận được tin tức, từng người đều nghẹn họng trừng mắt, chuyện này cũng quá khó tin mà.
Sau khi Đại Ma Thần tới, Vũ Vương phủ lần nữa bị người hủy đi, mảnh sân thật lớn trở thành phế tích, đồng thời pháp chỉ Vũ Thần cũng bị người ta ăn đi mấy tấm, đây cũng quá... ảo.
Ban đầu, rất nhiều người cũng không có tin, chỉ một thiếu niên mười mấy tuổi mà thôi, không ngờ lại trình diễn một vở kịch lớn như vậy, khó mà tin nổi, thập phương khiếp sợ!
"Vũ tộc thật sự là gặp vận đen tám đời mà, liên tục bị hai người công phá phủ đệ, uy danh càng trở nên lớn hơn, hi vọng đã tiêu tan."
"Trêu người lung tung, đầu tiên là chủ động kêu gào trước Đại Ma Thần, tuyên bố muốn thay Võ Vương thanh lý môn hộ. Sau lại trêu lấy Hùng Hài Tử nhân thần cộng phẫn, kết quả thế nào hả, gặp báo ứng ngay."
Nói cho cùng, mọi người vẫn rất là kinh ngạc đối với Hùng Hài Tử, mặc dù biết được nó có thiên phú kinh thế, nhưng chưa bao giờ ngờ tới, chỉ dựa vào chính mình mà dám đăng lâm Vũ Vương phủ, làm ra chuyện tình kinh thế hãi tục như thế.
Giờ khắc này, rất nhiều thế lực lớn đang tìm kiếm. Đây chính là đứa nhỏ hung tàn đã mở ra mười Động Thiên, được xưng là thiếu niên Chí Tôn!