"Thật là cứng, ăn chẳng ngon chút nào!" Thạch Hạo cau mày, những tiếng "keng két" khi cắn pháp chỉ Thần Linh vang lên, cần rất nhiều sức lực thì mới có thể cắn đứt từng miếng nhỏ được, không thể ăn hết một lần được.
Nó dùng hàm răng ma quỷ của mình nhai ngấu nghiến, vẻ mặt tựa như không vừa ý, cảm thấy mùi vị không ngon lắm.
Cũng vì lần gặp nạn trước kia mà pháp chỉ đã không còn đầy đủ nữa, vì vậy khi đối đầu với Thập Ngũ gia mới không thể công kích toàn bộ, phát huy thần uy có hạn dẫn đến Vũ tộc xấu hổ.
Xét đến cùng, mầm tai họa là ở đây, tất cả là do tên nhóc hung tàn này đã ăn đi một góc nhỏ pháp chỉ lần trước khiến cho pháp khí Thần của bọn họ bị hao tổn dẫn tới uy lực yếu đi rất nhiều.
Hiện tại tình cảnh này lại tái diễn, đám người Vũ tộc sao không phát điên cho được, cơn lửa giận từng người đều bốc cháy trong lòng, đặc biệt là một ít ông lão suýt chút nữa đã ngất đi rồi.
Việc này còn có thiên lý hay không? Tại sao nó lại lấy được một tấm, cứ như là thỏ cắn củ cải ở nơi đó, tiếng ken két vang lên, ăn vô cùng hăng hái.
Đám người đồng loạt ra tay, đánh mạnh về phía trước, biến đổi linh hoạt vô cùng đẹp mắt.
Thạch Hạo một bên gặm pháp chỉ Thần Linh, một bên lấy ra chén sứ, chiếc chén sứ này tỏa ra khí lành mà còn chuyển động vòng tròn, sau khi dùng kiếm gãy phá tan phong ấn của đấy chén thì nó mới phát hiện uy lực của chén vô cùng mạnh mẽ.
"Xèo!"
Cũng trong lúc đó, có mấy người bị nhấc lên khỏi mặt đất bay ngược về phía Thạch Hạo rồi nhanh chóng chui vào trong chén nhỏ, trong miệng chén lượn lờ từng tia hào quang nhanh chóng luyện hóa những người này thành một vũng máu, sau đó tự động tống ra bên ngoài.
"Đưa lại pháp chỉ Thần Linh đây!" Có người hét lớn.
Trên đường phố, bên ngoài phủ đệ Vũ tộc. Cả đám người há hốc miệng, toàn bộ những người đang xem chiến đều cảm thấy khó mà tin được, đó chính là dấu ấn Thần, chịu lấy uy năng của Vũ Thần, kết quả... bị ăn mất.
Mọi người cảm thấy bộ tộc này quá xui xẻo, nếu như chỉ một lần thì không nói, đằng này đây lại là lần thứ hai, hình như pháp chỉ này chuyên muôn để Hùng Hài Tử ăn.
"Két két!"
Thạch Hạo dùng sức cắn mạnh, rốt cuộc nhai cũng gần hết, nuốt ực xuống dưới cổ họng, nói: "Cứng quá, cứng hơn so với lần trước một ít."
"Ngươi... đi chết đi!" Có người quát lên, mở ra trận pháp. Kết quả vẫn vô dụng như lần đầu, Thạch Hạo rút lui, không có đi vào trong sát cục mà bọn họ đã bày ra.
"Tại sao lại như thế, đã xảy ra chuyện gì, pháp chỉ Thần Linh vì sao lại chạy tới bên nó? Tra cho ta!" Một ông lão quát to.
Bởi vì, bọn họ mới mở ra thần miếu, chỉ vừa mới mở ra tế đàn chứ chưa có chân chính dùng pháp chỉ để tiêu diệt kẻ địch.
"Xoẹt!"
Kim quang lấp lánh, nơi sâu nhất trong cấm địa Vũ tộc, trong hậu viện, lại có thêm một mảng lớn mưa ánh sáng màu vàng biến mất, sau đó bay về phía Thạch Hạo.
Không nghi ngờ gì nữa, tiểu tháp đã nuốt một tấm lớn, chỉ có điều người khác không thấy rõ mà thôi. Còn có hai tấm đã bị hút đi hết sát khí và kim quang, một tấm lại rơi lên trên Bất Diệt Kim Thân, một tấm xuất hiện ở trong tay Thạch Hạo.