Kiếm gãy run lên truyền ra những âm nổ ong ong cứ như là khát vọng phải uống cho bằng được máu của Thần Linh, kiếm thể màu đen hiện lên những lốm đốm vô cùng rực rỡ.
Một đòn tối hậu, Thạch Hạo dùng hết sức vung ra, mà đối diện, hình chiếu của Vũ Thần chung quy lại vẫn không thể mở được mắt, chỉ giơ cánh tay lên đánh về phía này.
Cơ bản không cách nào né tránh được, đó chính là một tia bóng mờ của Thần, bàn tay lật úp cả thiên địa, bao vây hết thảy, phải nắm lấy Thạch Hạo ở trong lòng bàn tay.
Rốt cuộc, kiếm gãy phát sáng cứ như là một vầng thái dương bổ thẳng lên trên bàn tay lớn kia, hơn nữa bản thân nó thoát khỏi tay Thạch Hạo, cứ như là một con Hắc Long, ngâm vang chín tầng trời, quấn quanh trên bàn tay lớn đó.
"Keeng!"
Một tiếng vang nhỏ truyền tới, hoa sen gần như héo tàn kia hoàn toàn bị tiêu diệt, không còn sót lại chút gì. Mà trong hư không, bóng mờ của Vũ Thần ngồi xếp bằng trong hư không cũng bắt đầu rạn nứt, khó có thể ổn định nổi.
Đặc biệt là bàn tay lớn đó đang bị Hắc Long quấn quanh từ từ tản ra, giống như là một màn mưa ánh sáng, cuối cùng cũng giải thể!
Lần va chạm có lực mạnh nhất này đáng lẽ phải rất khinh khủng, kết quả hình chiếu Vũ Thần không ổn định rồi tự mình giải thể, không có bùng nổ thần uy kh*ng b* nào theo như dự đoán của mọi người.
Từng tia phù quang tan biến, mưa ánh sáng lờ mờ, cuối cùng cũng không còn thứ gì cả, từ đây biến mất khỏi thiên địa.
Thân thể Thạch Hạo lảo đảo, ra sức uống một ngụm lớn rượu Hầu Nhi, đây chính là thuốc chữa thương tốt nhất bên dưới thánh dược, cơ thể của nó vang lên những tiềng rốp rốp, cả khung xương đề run lên tỏa ra ánh sáng óng ánh, huyết nhục run run, nhanh chóng chữa trị toàn bộ.
Trên đường phố, mọi người im lặng như tờ, ai nấy đều rất chấn động, lẳng lặng mà nhìn.
Mọi người của Vũ tộc đều đờ người ra, họ vô cùng ngạc nhiên, vẻ mặt hiện lên không thể tin được rồi sau đó chuyển sang tức giận.
"Vũ Thần, sao lại có thể như vậy?" Bọn họ hét lớn, không thể tiếp nhận sự thật này.
"Vũ Thần, người đến tột cùng là ở phương nào, tại sao không thể quay trở về?" Mọi người Vũ tộc khó có thể lý giải được, đã nhiều năm như vậy vì sao Vũ Thần không có chút tin tức nào, hôm nay lại vội vã tạo thành bóng mờ rồi lập tức tiêu tan, khó có thể khai thông suy nghĩ này được.
Sau đó một khắc, đám Vũ tộc hét lớn: "Giết hắn!"
Không thể để cho Thạch Hạo chút cơ hội nào để trị thương, nhân cơ hội này mà g**t ch*t nó, đây chính là tâm tư của mỗi người, đồng thời xông về phía trước, bảo quang bay lượn, binh khí keng keng.
"Xoẹt!"
Kiếm gãy ngang trời, mười mấy người đang xông tới đầu tiên bị ánh kiếm đảo qua ngay lập tức trở nên đen thui, tất cả đều bị chém ngang hông, nửa người trên theo quán tính rơi về phía trước, còn nửa người dưới thì ngã xuống đất, máu tươi phun như suối.
Thạch Hạo đứng im tại chổ, ánh mắt lanh lẽo âm trầm nhìn mọi người, rầm một tiếng, đây là lần thứ hai nó uống một ngụm lớn rượu Hầu Nhi. Cả người tỏa ra bảo huy, thân thể nhanh chóng hồi phục lại như cũ.
Cho đến lúc này, những người đứng trên phố mới nhốn nháo, hình chiếu Vũ Thần tan biến, không thể nào phát động được một đòn chớp nhoáng cuối cùng, mọi người vừa giật mình vừa tiếc nuối.