Thạch Hạo chân đạp đám mây màu vàng, sau lưng có chư Thần ngâm xướng, có Thần Ma nhảy múa, cảnh tượng dọa người!
Tường Vân sáng rực khiến cho tốc độ của nó cực nhanh, đây là cảm giác mà trước nay chưa từng trải qua, chớp mắt đã tới, vồ giết gần sát bên đóa hoa sen to lớn đó.
Mà xung quanh nó xuất hiện hàng loạt bảo cụ, đó chính là do phù văn tạo thành, đây là cảnh tượng kinh thế kỳ dị trong trời đất, chuông, tháp, kiếm, đỉnh... nổ vang, âm thanh điếc tai.
Khi nó giơ tay, một chiếc chuông lớn bay ra, mặt ngoài vàng óng, phù văn khắc họa, thanh âm chấn động không biết xa bao nhiêu dặm, chiếc chuông đập thẳng về trung tâm hoa sen.
"Bùm!"
Cánh hoa bắn lên, một mảnh quang vụ xuất hiện vô cùng kh*ng b*, chẳng khác nào là một vùng đầy sao sáng ngời khiến người khác nhìn thấy như là nhật nguyệt tinh thần sáng lấp lánh, uy năng mạnh mẽ.
Chuông lớn va chạm với hoa sen, không ngừng vang lên những tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Xa xa, mọi người trợn tròn mắt, đây là một cảnh tượng vô cùng đẹp?
"Coong!"
Chuông lớn vang lên, âm thanh xa xưa, va vào rất nhiều ngôi sao ở bên trên khiến lòng người khiếp sợ, thần hồn run rẩy.
Cuối cùng, chuông lớn tan rã vào trong hư không. Mà quang vụ vô cùng đáng sợ giống như biển sao kia cũng bị ép cho trở về nh** h** sen, hết sức kinh người, cứ như là từng ngôi sao nổ tung.
Đây chính là đóa hoa thứ tám nhưng vẫn chưa hoàn toàn triển khai, tuy rằng bị Thạch Hạo nuốt đi không ít tinh khí thần, thế nhưng vẫn có thể phát động công kích cuối cùng.
Thân thể hiện giờ của Thạch Hạo gần như sắp nổ tung, không thể nuốt và luyện hóa thêm linh khí nữa, vì vậy khi gặp công kích này thì thần uy vô cùng!
"Xoẹt!"
Ở bên cạnh, một thanh thần kiếm vang lên những tiếng ong ong, được nó nắm chặt trong tay, lưỡi kiếm màu vàng bùng phát ánh sáng vạn trượng, chói sáng khiến cho mọi người không cách nào mở mắt ra được, không cách nào nhìn thẳng vào.
Nó bổ ta một kiếm, phù văn dày đặc, kèm theo vạn ánh chớp, thanh thần kiếm này cắt đứt cánh hoa sen đã héo tàn, nổ nát trong hư không.
"Một chiêu kiếm thật là manh!" Mọi người không thể kìm được vẻ kinh ngạc, hít vào hơi khí lạnh.
Nhưng mà đòn đánh này vừa qua đi, thanh thần kiếm màu vàng cũng biến mất, không thể tồn tại lâu dài được.
"Vù!"
Hoa sen rung động còn những cánh hoa tản ra, hơn nữa đóa hoa thứ tám này uy năng cực kỳ mạnh, hơn xa bảy đóa hoa trước.
Thạch Hạo chộp lấy một tòa tháp bên cạnh, tòa tháp này cũng được tạo thành từ phù văn, dùng hết toàn lực để xuyên thủng một cánh hoa rồi nhằm về đám người Vũ tộc ở nói đó, nó muốn trước tiên tiêu diệt đám người này, khiến cho bảo thuật tự động bị phá.
"Bùm!"
Thời khắc này xảy ra một chuyện quái dị, màn mưa thứ tám cũng chính là đóa hoa sen thứ tám cứ như là có sinh mệnh, điên cuồng tăng trưởng ngăn cản lấy Thạch Hạo.
Hơn nữa, bên trong trung tâm hoa sen sương mù lần nữa dâng lên cứ như là từng dải ngân hóa được tạo thành từ những làn khói mỏng, lực công kích siêu cường!
"Đây là tinh hoa của lực mưa!" Có người nói nhỏ, những người đang xem chiến đều tỏ ra sốt ruột.
"Phá cho ta!"
Xung quanh Thạch Hạo, nào là đỉnh, chiến mâu đều xung kích tới, tuy rằng chỉ có thể phát động một đòn thế nhưng uy lực lại kinh người.