Những người này cặp mắt đều đỏ lên, hơi thở nặng nề, cơ thể đứng thẳng, tóc tai gần như muốn dựng ngược lên, tức đến cực điểm!
Sao bọn họ lại không quen khuôn mặt này kia chứ? Là cái tên Hùng Hài Tử khiến cho bọn họ ghét cay ghét đắng, xảy ra rất nhiều chuyện giữa đôi bên, hận không thể ngay lập tức đánh gục nó tại chổ.
Khi ở Bách Đoạn Sơn giữa hai bên từng phát sinh va chạm mạnh, những thiên tài của Vũ tộc được phái tiến vào trong gần như bị giải quyết sạch, chính ngay cả những Phong Ấn giả cũng bị chém hết.
Sau đó, lại xung đột ở Hư Thần giới, bọn họ tổn thất càng nghiêm trọng hơn, toàn bộ tịnh thổ bị san thành bình địa, căn cơ bị nhổ bỏ, lúc đó đã oanh động khiến cho cả thế gian phải quan tâm.
Cũng vì thế mà Hư Thần giới sôi trào, lúc đó cũng không biết bao nhiêu thế lực lớn đang nhìn, gây nên sóng lớn ngất trời, bọn họ thảm bại, tịnh thổ bị san bằng.
Gặp lại kẻ thủ, người của Vũ tộc hận đến phát điên lên!
"Ta muốn... lột da ngươi, rút xương ngươi!" Rất nhiều người thở hồng hộc, lồng ngực lên xuống, chuẩn bị trả thù, thiếu niên này khiến bọ họ hận thấu xương.
"Khi các ngươi hận ta thì sao không suy nghĩ lại một chút rằng mình đã làm những gì? Rõ ràng chính là các ngươi muốn diệt trừ ta mà." Giống như vậy, con mắt của Thạch Hạo cũng đỏ rực, nó cũng chẳng có chút hảo cảm nào đối với tộc này.
Nó có lý do để tin tưởng, bóng đen ở trong cung điện dưới lòng đất đã móc đi Chí Tôn cốt của nó năm xưa chính là mẫu thân của Thạch Nghị được mời đến từ Vũ tộc, mỗi lần nó nhớ tới thì thân thể đều run lên.
Không cần nói nhiều, chỉ cần những chuyện mới xảy ra, truy sát Thạch Tử Lăng buộc phải chạy tới Tây Cương, muốn thay Võ Vương phủ thanh lý môn hộ diệt trừ Thập Ngũ gia, việc xấu vô số.
Mà thù hận ở trận chiến của Bổ Thiên các thì càng khó quên hơn. Con cháu Vũ tộc đã tu hành ở trong vùng Tịnh Thổ này, không biết báo ân mà vào thời khắc mấu chốt lại bỏ đá xuống giếng, chặn giết những trưởng lão của Bổ Thiên các và các sư huynh sư tỷ của Thạch Hạo, chỉ vì muốn đoạt được những bảo thuật bí điển mà thôi.
Nghĩ đến chiến dịch lần đó, con mắt của Thạch Hạo đầy tia máu, chỉ biết trơ mắt đứng nhìn những trưởng lão đầy tôn kính chết trận, Lâm Mộc sư huynh chặn hậu bị g**t ch*t, những nỗi đau này đến giờ khó mà nguôi ngoai.
"Chẳng trách, chẳng trách! Đã là ngươi, hôm nay nhất địch phải g**t ch*t ngươi!" Có người của Vũ tộc hét lên, đám người này đã chuyển bị kỹ càng, đồng loạt lấy ra một loại bảo thuật hợp lại thành một.
"Vũ Đạo Cửu Trùng Thiên!" Những người này hét lớn, tất cả đều phát sáng, phù văn vô tận, những hạt nước xuất hiện, trong thiên địa bao phủ bởi màn mưa.
"Đúng thế, ta cũng chẳng có chút hảo cảm nào đối với các ngươi cả, tiêu diệt tất cả!" Thạch Hạo quát lên thế nhưng nó lại rất bình tĩnh, tâm không còn lo lắng như lúc nãy nữa.
Trên đường phố, mọi người ngờ vực, bởi vì lời nói giữa hai bên rất lạ thường thế nhưng lại khiến cho người của Vũ tộc tức giận, nhưng chưa vạch trần Thạch Hạo đến tột cùng là người nào.
Hơn nữa, khi lộ hình dáng thì Thạch Hạo quay lưng về phía đường chính rồi sau đó ánh đen lại bao phủ, những người ở phía sau không thể nào nhìn thấy được, giờ khắc này từng người đều nóng ruột nóng gan, không một ai có thể biết nó là người nào.