"Đến cùng ngươi là ai?" Mọi người của Vũ tộc đều quát lên, có rất nhiều người đứng xung quanh xem nên bọn họ không muốn trở thành trò cười, bị người khác cho là khỉ đột múa vui.
Vào lúc này, trên đường phố có rất nhiều người, tất cả đều lộ ánh mắt đầy vẻ suy tư, Vũ tộc cũng quá xui xẻo, trước sau hai lần đều bị người đập nát cửa chính, thật là xui xẻo.
"Không cần nói nhiều, bất luận ngươi đến từ nơi nào nhưng hôm nay đã phạm vào tội rất lớn nên phải chết!" Đây là tiếng rít gào gần như phát điên.
Vũ tộc chưa bao giờ ăn thiệt thòi lớn như thế, mà hôm nay lại bị khiêu khích nhiều lần như vầy.
Khóe miệng của Thạch Hạo nở nụ cười lạnh, nhiều năm qua Vũ tộc luôn như vậy luôn luôn ngang ngược, gần đây lại xảy ra liên tiếp chuyện, cho nên trong lòng bọn họ rất tức giận.
Nó cũng không ngại lửa giận của đối phương thêm mãnh liệt, tới đây chính là đại chiến một trận, đối phương càng điên cuồng thì nó càng bình tĩnh, như không thèm đếm xỉa tới.
"Ta là người nhờ đưa lễ vật tới cho các ngươi." Thạch Hạo khẽ nói.
"Cái gì, đầu người kia chính là do ngươi nói đưa tới?" Có người nổi giận, đây là sự khiêu khích trắng trợn, đưa đầu người tới tận cửa, rồi còn đánh tới tận nơi, khinh người quá đáng mà.
Có người không ngừng nghi ngờ cảm thấy có điều không ổn, đối phương không hề sợ hãi khẳng định không đơn giản.
Đang lúc này thì trên đường phố trở nên náo loạn, gót sắt vang lên điếc tai, Nhưng người mà Vũ tộc phái đi giết Thạch Hạo và vây xung quanh khách sạn Hổ Môn giờ đã trở về.
"Vũ Mục đâu?" Phía trước cửa chính đã bị phá nát có cường giả quát lên.
"Vũ Mục đại nhân đã chết trận..." Trong đám kỵ binh có người đáp lại kèm theo đó là tiếng khóc nức nở, đám đầu lĩnh của bọn họ không sống một ai, tất cả đều bị g**t ch*t cả, giờ khắc này chỉ biết bẩm báo sự thật mà thôi.
"Rác rưởi!" Trong Vũ tộc có cường giả quát lên, nhiều người đi vây giết một người, kết quả những nhân vật trọng yếu bị g**t ch*t thì không nói, vậy mà lại bị đối phương tìm tới tận cửa.
Trên thực tế, đám kỵ binh này sớm chạy về để báo tin cho tộc, thế nhưng lại bị Thạch Hạo đuổi theo và g**t ch*t.
Bọn họ không ngờ rằng Thạch Hạo lại chạy tới Vũ tộc trước cả mình, khiến cho người trong tộc đều tái xanh mặt mày, cho rằng bọn họ thật sự là đồ vô dụng!
Trên đường phố, tu sĩ của một vài đại tộc đã tới, khi nghe thấy thế thì cười rộ lên và bàn tán sôi nổi.
"Vũ tộc xem ra không xong rồi, trước kia bị Đại Ma Thần trấn áp thì không nói, nhưng hôm nay lại bị một thiếu niên quấy phá, còn mặt mũi gì để lên tiếng chớ?'
"Uh, quả đúng như thế, mặc dù bọn họ có thể tiêu diệt được người này thế nhưng danh dự cũng bị mất sạch, bị người đánh tới tận cửa, ta nghĩ cửa chính đầy khí thế như vậy không bằng đừng xây dựng chi cho khỏe, ha ha."
Khi nghe được thanh âm trong đám người này thì đám Vũ tộc sắc mặt càng thêm lạnh buốt, có người đổ thêm dầu vào lửa, có người cười trên nổi đau của người khác, đối với bọn họ thật sự là một loại trào phúng.
"Giết, khỏi cần biết hắn là ai, mặc kệ đến từ nơi này, hôm nay đều phải giết sạch!" Một ông lão xuất hiện, vung tay lên lệnh cho mọi người ra tay.