Cao thủ bảo vệ phủ đệ Vũ tộc ngạc nhiên, hoàn toàn ngây người, vừa nãy bọn họ còn lớn tiếng quát mắng đuổi thiếu niên này đi, ngôn ngữ vô cùng bất kính.
Không hề nghĩ rằng, đối phương càng bất kính hơn, lập tức thay đổi sắc mặt một tát đánh sụp cửa chính của Vũ tộc, đá vụn bay tứ tung, gạch nát khắp nơi, lập lức hóa thành một khu phế tích.
Việc này ngang ngược đến cỡ nào? Phải biết đây đường đường là phủ đệ của gia tộc Thượng Cổ!
Người nào dám tới đây quấy rối? Tất cả mọi người đều há hốc miệng khó mà tin được, việc này cần gan to cỡ nào thì mới dám tới Vũ tộc quậy phá, một thiếu niên mười mấy tuổi mà thôi, hắn chán sống rồi sao?!
Toàn bộ khu phố trở nên yên tĩnh rồi kinh ngạc ồ lên.
"Ngươi là... người nào, muốn tìm chết hả?!" Những người của phủ đệ Vũ tộc đều kinh ngạc đến nổi nói lắp bắp, đây quả thật rất quá đáng, tưởng Vũ Vương phủ là nơi nào?
Mấy ngày vừa rồi bọn họ vô cùng tức giận, một Đại Ma Thần lại khiến cho toàn bộ mọi người trong tộc đều cảm thấy nhục nhã, bị ép đến thở không nổi, mà giờ một tên nhóc con đến tận cửa bắt nạt rồi ra tay như thế, quả thật không biết nói gì nữa!
Thật sự Vũ tộc đã sa sút ư? Thời khắc này chính bọn họ cũng nghĩ tới vấn đề này, nếu không thì vì sao ngay cả một tên thiếu niên cũng dám tới bắt nạt.
"Chúng ta đang nói với ngươi đấy, ngươi muốn tìm chết hả?!" Người bảo vệ phủ đệ dùng hết sức hét lớn để phát tiết lòng tức giận ở trong lòng.
"Nếu không muốn chết... Cút ngay!" Thạch Hạo lạnh lùng đáp trả, hơn nữa lại giơ tay lên, vẫn ngang ngược như trước, một tiếng ầm vang lên bàn tay màu đen vô cùng to lớn này đánh lên trên một bức tường khiến nó sụp đổ, những tảng đá to bằng cái mâm bay tứ tung, bụi bặm ngập trời.
Người của Vũ tộc như hóa đá, chuyện này... có thật hay không đây, bọn họ cảm giác được đang có một dòng nhiệt nóng bao phủ toàn thân, sau đó mỗi người đều kêu to rồi giết về đằng trước.
Chuyện này quá ngang tàn, cho rằng Vũ tộc là quả hồng mềm sao, muốn nắm thì nắm mà muốn bóp thì bóp hả, đây chính là phủ đệ vương hầu, là gia tộc Thượng Cổ được truyền thừa vô tận năm tháng.
Bọn họ cảm thấy tên nhóc hỉ mũi còn chưa sạch này điên thật rồi, nếu không thì đời nào dám ngông cuồng như thế, đậy thật sự là... không có thiên lý!
Thanh âm "ong ong" chói tai vang lên, bảo thuật bay múa, các loại phù quang lấp lánh chiếu sáng cả nơi đây.
Nhưng mà, Thạch Hạo chỉ dùng một tay quẹt nhẹ một phát, toàn bộ những ký hiệu của vùng hư không nơi đây đều bị dập tắt, hóa thành từng sợi tinh khí rồi tiêu tan.
"Thật mạnh!" Trong lòng của những người này trở nên kiêng kỵ thế nhưng vẫn không có dừng lại.
Mười mấy người cứ như là hung thú tấn công về phía trước, mỗi một người đều vô cùng dũng mãnh, bọn họ thật sự tức đến nổ phổi, nếu không thể g**t ch*t được tên thiếu niên đối diện thì bọn họ cảm thấy lửa giận của mình sẽ không thể giải tỏa được.
"Ầm!"
Thạch Hạo không thèm để bọn họ vào mắt, chưa từng động thủ trực tiếp với những người này, mà chỉ dùng sức giẫm một cước thật mạnh lên mặt đất, mạnh mẽ và ngang tàn!
Một tiếng ầm vang lên, những hòn đá vụn bay lên, toàn bộ bậc thang trước cửa của Vũ Vương phủ đều sụp đổ, hơn nữa trên mặt đất xuất hiện những vết nứt lớn lan tràn về phía trước, những khe nứt này sâu và tối.