Đại sự không ổn, toàn thân mọi người lạnh buốt, bọn họ biết thiếu niên này đến trước phủ đệ của bọn họ, hơn phân nửa sẽ không để cho bọn họ tiết lộ tin tức gì.
Nghĩ đến kết quả này, ai nấy đều phát run, đây là một hồi đại sát kiếp, hơn phân nửa những người ở đây đều phải chết.
"Cùng liều mạng với hắn!"
Có người hét lớn rồi điều khiển bảo cụ tiến tới, nơi đây liền lấp lánh hào quang, phù văn rực rỡ vô cùng xinh đẹp, bao phủ lại nơi đây.
Rốp một tiếng, tiếng vỡ nát của bảo cụ truyền tới, đồng thời giữa không trung truyền tới tiếng hét thảm thiết, một người trong số đó bị Thạch Hạo lăng không một cước đạp xuống.
"Lão Cửu, ngươi..."
Những người khác vừa kinh vừa sợ, người bị Thạch Hạo đá trúng chính là một trong những thành viên trọng yếu của bọn họ.
Vốn là gặp phải sinh từ, đại nạn xuất hiện, mọi người hẳn phải đồng tâm hiệp lực mới đúng thế nhưng không hề nghĩ rằng đang rơi vào cảm giác đau thương căm giận này thì lại thấy cảnh này, khiến bọn họ đau lòng không thôi.
Đến lúc này, trong lòng bọn họ càng không yên, đối mặt với thiếu niên như là bóng mờ của Ma Vương kia, tất cả mọi người chỉ có thể nhíu mày, phát huy công kích mạnh nhất.
Đồng thời, có người hét lên, phải truyền đi tin tức ở nơi đây, cũng không ngừng kêu gọi người ở bên ngoài khách sạn đến cứu viện.
Thế nhưng, hết thảy đều phí công, bởi vì sân nhỏ này đã bị phong tỏa, những phù văn đan dệt, một màn sáng xuất hiện bao phủ lại nơi đây, ngăn cách hoàn toàn với bên ngoài.
Xung quanh sân nhỏ có mấy trận kỳ phát sáng, trói buộc lại thiên địa.
Hiển nhiên, đây là một trận chiến đấu không có bất ngờ gì, Thạch Hạo hợp nhất với người tí hon màu đen, ngưng tụ thành Bất Diệt Kim Thân, sức chiến đấu tăng vọt tới vương hầu đầy mạnh mẽ.
Bên ngoài khách sạn Hổ Môn cũng có mấy người tới, đây hầu như đều là cường giả của Võ Vương phủ, nghe nói nơi đây bắt đầu khai chiến nên bọn họ nhanh chóng chạy tới tiếp viện.
"Không có xảy ra bất trắc gì chứ?" Một vị đường đệ của Thạch Tử Đằng tên là Thạch Tử Minh hỏi, hắn biết rõ thiếu niên kia không tầm thường, nhìn thấy kỵ binh của Vũ tộc đang ở bên ngoài thế nhưng lại không có đi vào trong, không thể không lo lắng, lại nói: "Các ngươi theo ta tiến vào trong xem tình hình như thế nào!"
Võ Vương phủ với Vũ tộc tâm đầu ý hợp, song phương đều là đồng minh, Thạch Tử Đằng nhất mạch đều là người thân của tộc này, hai bên đều biết nhau vì vậy câu nói vừa rồi khiến cho những người này di chuyển.
Vừa mới bước vào sâu trong khách sạn thì bọn họ phát hiện có điều gì đó không đúng, nghe thấy một mùi màu tanh xộc vào mũi, khi tới gần sân nhỏ thì càng chấn động hơn, nơi đây có một tòa đại trận đang phát sáng.
"Cùng tiến lên hết cho ta, phá tan trận văn này." Thạch Tử Minh quát lên.
Mọi người cùng hét lên đồng loạt ra tay, trong nháy mắt hào quang dâng trào, thần lực mãnh liệt, trùng kích vào sân nhỏ.
Trên thực thế khi bọn họ ra tay, trận kỳ ở trong sân nhỏ bị người lấy đi nên tự động mở ra, cảnh tượng bên trong được lộ ra ngoài.
Mấy nhân vật trọng yếu nhìn vào sân thì đều rung động, tất cả đều là máu, cường giả của Vũ Vương phủ ngã xuống, ai nấy đều nằm trong vũng máu, khí tức sinh mệnh đều biến mất, toàn bộ bỏ mình.