Gương mặt Thạch Tử Đằng lạnh lùng, không còn thoải mái nhẹ nhàng như trước, ánh mắt lóe sáng, một lúc lâu vẫn không nói gì, hàn ý tỏa ra tràn ngập khắp phòng.
Những người khác cũng nổi giận, việc này bọn hắn không xin chỉ thị của Thạch Tử Đằng mà tự chủ trương hành động nhằm áp chế thiếu niên kia, cuối cùng lại nhận được một cái sọt lớn như vậy.
Thật khinh người quá đáng, mấy người đi ra chẳng những bị giết, còn bị người đưa trả về như sọt đồ, đây là làm nhục đầy trắng trợn!
"Hắn muốn cùng chúng ta khai chiến ư, một thiếu niên mà thôi, cho dù hắn lai lịch không nhỏ nhưng bên người không có ai bảo vệ, chẳng lẽ thật cho rằng Võ Vương phủ chúng ta không dám động thủ!?"
Một người trung niên âm trầm nói, sát khí lan tỏa, hắn khó có thể ngồi yên được, đây là sự khiêu khích nghiêm trọng, nếu vẫn không giải quyết thì còn gì là mặt mũi.
Trong khách sạn Hổ Môn, Thạch Hạo ngồi trong sân, hắn biết chắc đối phương sẽ nổi giận, không tự nghĩ đến bản thân mà lại còn trách tội người khác khiêu khích.
"Các ngươi muốn giết ta mà còn trách ta dám phản kích, bá đạo thành quen." Thạch Hạo tự nói, nó cảm thấy nếu đã gây chuyện thì làm thật lớn, để cho bọn chúng tối tăm mặt mũi, dù sao đại thọ của Nhân Hoàng cũng gần kề rồi, tính thời gian thì cũng gần đến rồi.
"Đến Vũ Vương phủ hỏi xem Vũ Lâm đã về phủ chưa?" Thạch Tử Đằng nói ra.
Giờ khắc này tại Vũ Vương phủ cũng trong bầu không khí nặng nề, rất nhiều người sắc mặt u ám, trong cái hộp nặng trịch đó lại là đầu người, là cao thủ trong tộc bọn chúng.
Máu tươi chảy đầm đìa, hai mắt Vũ Lâm mở lớn tràn đầy hoảng sợ và không cam lòng, giống như nhận lấy k*ch th*ch cực lớn trước khi chết.
"Đây là đang khiêu chiến với uy nghiêm của Vũ tộc ta sao? !" Có người giận dữ.
Thời gian này, không khí trong tộc rất nặng nề, sau vụ Đại Ma Thần đại náo, danh vọng của Vũ tộc tại Hoàng Đô giảm xuống rất nhiều, lần đó bọn hắn quá bị động, vô cùng mất mặt.
Hiện tại khi nhắc đến Vũ tộc,mọi người lập tức liên tưởng đến cảnh tượng Đại Ma Thần đại sát trong phủ, lần thất bại đó khiến Vũ tộc mất hết mặt mũi.
Ngày xưa Vũ tộc uy danh hiển hách, bá đạo mười phần, bây giờ so với thời điểm huy hoàng ngày đó cách một trời một vực, thanh danh mất sạch, lần đại bại đó khiến bọn chúng tổn thương đến gân cốt.
"Là người của khách sạn Hổ Môn đưa đầu tới, tra cho ta, mặc kệ là ai cũng không thể bỏ qua được!"
"Đối phương muốn hạ chiến thư xem phản ứng của chúng ta sao, đây là muốn khai chiến!"
Những ngày này ở Vũ Vương phủ trải qua không được tốt lắm, trong bụng đều nín nhịn một đoàn nộ hỏa, một tên Đại Ma Thần khiến cho toàn tộc không ngẩng đầu lên được. Hiện tại là xuất hiện sự tình này khiến rất nhiều người không thể nhịn được nữa, giống như một sợi dây dẫn nổ dẫn phát đại phong bạo.
"Cũng tốt, nhìn xem ai dám nhắm vào tộc ta, vừa vặn coi đây là điểm đột phá để phát tiết một chút cảm xúc phẫn uất của một số người trong tộc, cũng để cho người trong Hoàng Đô biết được Vũ tộc chúng ta vốn là Thượng Cổ thế gia!" Một vị trưởng bối lên tiếng.