Ma nữ rời đi, không có tiết lộ thêm gì nữa thế nhưng những lời vừa nãy của nàng lại khiến cho Thạch Hạo không thể bình tĩnh ngay được, những chuyện này quá kinh người.
Đại Hung, hậu nhân tội huyết, những sinh linh mạnh mẽ của Hoang Vực, nhen nhóm Thần Hỏa, Thần Linh chân chính... Những vấn đề này không ngừng ẩn hiện trong đầu nó, thật khó mà biến mất ngay được.
Bên ngoài Thanh Lâm viên rất rộng lớn, có rất nhiều thanh đồng chiến xa, Thạch Hạo đi ngang qua nơi đây thì vừa đúng lúc nhìn thấy đám người Liễu Hàn, nghĩ tới việc bọn họ tìm người đối phó mình thì nó vẫy vẫy tay, nói: "Trưng dụng thêm lần nữa chiến xa của các ngươi, cứ tới khách sạn Hổ Môn mà lấy lại."
Lời nói của nó tùy ý thế nhưng sắc mặt của đám người này đều biến thành màu đen, tay chân bủn rủn, sao lại xui xẻo như thế chứ, lại gặp tên sát tinh này.
Lúc này bọn họ không hề nóng nảy nữa, toàn bộ sự kiêu ngạo và tôn nghiêm của con cháu vương hầu đều thu lại, tên này ngay cả người của hồ Ma Linh cũng dám trấn áp, không cho Thạch Tử Đằng một chút mặt mũi nào, đối đầu gay gắt.
Bọn họ tự thấy mình kém xa, không cách nào sánh vai cùng với sinh linh thuần huyết, hiện lại gặp phải thiếu niên này đều cảm thấy sợ hãi, nhìn nó bước tới, để mặc nó bước lên thanh đồng chiến xa, từng người từng người như hóa đá.
"Sau này đừng có bắt nạt người khác, đừng cho rằng mình là con cháu vương hầu mà kiêu căng khó bảo rồi gây rối lung tung, nếu không lần sau ta sẽ thu hết các ngươi vào trong chén Hóa Thiên, để cho các ngươi cùng ngồi nói chuyện với con nhện nhỏ kia."
Thạch Hạo nói mấy câu rồi điều khiển thanh đồng chiến xa rời đi, khiến cho đám người tức giận nhưng chẳng thể làm được gì.
"Chu cha, Liễu Hàn, ngươi ghê nhen, vậy mà lại có quan hện với người của Cung điện Chí Tôn luôn, còn cho mượn cả thanh đồng chiến xa nữa?" Có người hỏi.
"Cút!" Liễu Hàn tức đến bể phổi, trong lòng tức giận, không ngừng gào thét giải tỏa dẫn tới một đám người chú ý, bàn tán xôn xao.
Không ít người sau khi biết chuyện thì không ngừng cười hả hê.
Khách sạn Hổ Môn thuộc khu vực phồn hoa nhất Hoàng Đô, có cảnh quan lâm viên, có thể coi như là một chốn xa hoa. Chổ ở của Thạch Hạo là nơi độc môn độc viện đầy yên tĩnh, giá cả tự nhiên không hề rẻ, hòn non bộ phun nước, cây cầu nhỏ nước chảy qua... Bố cục vô cùng chặc chẽ.
Nó vứt chiếc thanh đồng chiến xa ở bên ngoài, khi vừa tới lại có cảm giác không đúng, bị người khác nhìn chằm chằm, người trả thù đến nhanh như thế sao, khiến cho lòng nó ngưng lại.
Ngược lại nó chẳng sợ hãi chút nào, hiện tại trong Hoàng Đô này nó không sợ sự tình nhỏ, chỉ sợ sự tình không đủ lớn, lần này nó tới thủ phủ Hoàng Đô chính là phải bá đạo, nói cho thân nhân biết mình vẫn đang còn sống.
Đương nhiên, thời cơ tốt nhất chính là lúc đại thọ Thạch Hoàng, muốn cho đám người muốn gây bất lợi cho nó biết ta vẫn còn sống, đây chính là kết cục tốt nhất, chỉ là sự tình bình thường không thể thay đổi.
Màn khói xuất hiện bao phủ lại tòa viện tử này, mấy trận kỳ phát sáng vây nhốt nơi đây, khến cho nơi đây trở nên yên tĩnh không một tiếng động, tĩnh đến cực điểm.
"Đúng là giấu đầu lòi đôi." Thạch Hạo chẳng thèm e ngại, cứ đứng yên trong tòa viện tử nhìn chằm chằm về phía trước.
"Người trẻ tuổi có chút khí phách, cam đảm bất phàm, chỉ là những người như vậy thường sống không thọ, cũng vì l* m*ng và ngu xuẩn nên mới chết!" Một văn sĩ trung niên đi trên cây cầu nhỏ, quạt giấy phe phẩy trông vô cùng tiêu sái.
"Người của Võ Vương phủ, vẫn là nô bộc của hồ Ma Linh, hoặc là đến từ những thế lực khác?" Thạch Hạo hỏi.