Thạch Hạo liếc chéo, Nguyệt Thiền tiên tử muốn làm gì đây, chẳng lẽ cũng muốn nhúng tay vào? Trận chiến trước đây không lâu khiến nàng phải lựa chọn sao?
Ánh mắt nó đảo qua, đối phương vẫn bình tĩnh như cũ, nó ngược lại cũng không sợ hãi gì cả, mặc dù tuổi tác không lớn thế nhưng mọi sóng to gió lớn nó đều nếm qua cả, khai chiến với Tôn Giả, cho dù là đại giáo ở vực ngoại nó cũng chẳng sợ.
Thạch Tử Đằng nghe thế thì lộ ý cười, tuy đã trung niên thế nhưng lại có một loại anh khí, giống như là một tuấn kiệt tuổi còn trẻ, nói: "Nghị nhi có lẽ sẽ trở về."
Mọi người chấn động, Thạch Nghị thật sự sẽ trở về? Hoàng Đô chắc chắn sẽ trở nên náo nhiệt rồi.
Nguyệt Thiền tiên tử mỉm cười, gật gật đầu rồi mở miệng, nói: "Chuyện hôm nay bỏ qua đi, ta tận mắt thấy xung đột vừa nãy, người của hồ Ma Linh quả thật rất đuối lý."
Mọi người kinh ngạc, vừa nãy còn đối thoại vui vẻ với Thạch Tử Đằng, có ý định lựa chọn Thạch Nghị, thế nhưng giờ lại nói lời như vậy, rốt cuộc là muốn giúp ai đây?
Thạch Tử Đằng sắc mặt bình tĩnh, không có tỏ thái độ ngay lập tức, nếu như cứ thế rút đi thì không còn mặt mũi gì nữa, ngay cả sư điệt cũng cứu không được, vậy sẽ bị người nói gì đây?
"Tiên tử, dù gì cũng là người của hồ Ma Linh, như vậy không phải quá qua loa sao?" Một người đàn ông ở bên cạnh Thạch Tử Đằng mở miệng, biểu thị nghi vấn.
"Hồ Ma Linh rất ghê gớm sao, vậy là tư tưởng của các ngươi có chút vấn đề rồi, cung phụng chúng nó, cam nguyện làm nô, vứt hết tôn nghiêm." Thạch Hạo lên tiếng, trong miệng chẳng có từ nào lưu tình cả.
"Ngươi thật quá kiêu ngạo đấy!" Người đàn ông thấy thế thì lạnh lùng nói, sát khí không còn che giấu nữa.
"Nguyệt Thiền tiên tử, mạng người quan trọng, sư điệt của ta dù có lỗi thế nhưng cũng không thể bị người xử trí chứ?" Thạch Tử Đằng không chịu lùi bước.
Nguyệt Thiền tiên tử nhìn về phía Thạch Hạo, nói: "Huynh đài, cũng không cần đuổi tận giết tuyệt như vậy, lưu hắn lại một mạng đi."
Thạch Hạo suy nghĩ chốc lát, nếu như vừa nãy Nguyệt Thiền tiên tử đã giảng hòa không muốn đối lập với nó thì nó cũng không muốn làm căng lên, gật gật đầu, nói: "Được, nể mặt tiên tử ta không giết hắn."
Mọi người biết, chuyện này hơn phân nửa là bỏ qua, khó có thể có một trận chiến.
Mấy người con cháu và đường huynh đệ đứng bên cạnh Thạch Tử Đằng thấy thế thì cười lạnh, nói: "Vậy thì mời thả người."
"Ai nói với ngươi là ta sẽ thả người, dựa vào cái gì?" Thạch Hạo vẻ mặt lạnh lùng.
"Ngươi vừa nãy..." Người trung niên liền tĩnh ngộ, quả thật đối phương không có nói là sẽ thả người, chỉ là không giết mà thôi, giọng đầy căm hận nói: "Treo đầu dê bán thịt chó, thế ngươi nói như vậy là có ý gì?"
Thạch Hạo lạnh nhạt mở miệng, nói: "Vô vị, chỉ là cho nó một bài học mà thôi. Nếu như ngay cả một con nhện nhỏ mà cũng trừng trị không được, sau này đám sài lang hổ báo đến thì phải làm sao, ta không có giết nhưng không có thả nó ngay lập tức, ngoan ngoãn để nó chuộc tội."