Thạch Tử Đằng hiện thân, tự mình tới nơi này thế nhưng Thạch Hạo lại quả quyết từ chối yêu cầu của hắn, tình cảnh này lập tức lạnh xuống, bầu không khí đặc biệt căng thẳng.
"Thật sự giang sơn đời nào cũng đều có thiên tài cả." Thạch Tử Đằng lên tiếng, tâm tình không biến đổi vẫn bình tĩnh như trước.
Hắn không minh và xuất trần, tóc đen bay lượn, da thịt trắng như tuyết, vẻ anh tuấn có chút yêu dị, không giống như là nhân loại, mà cũng chính cảm giác đặc thù này lại khiến cho người nhìn thấy rất khó quên được.
Thạch Hạo thần sắc vẫn như cũ nhìn thẳng về hắn, nếu như có thể tóm lấy được đối phương thì chắc Thái Cổ Ma Chu chân chính kia sẽ hiện thân.
Nhưng mà Thạch Tử Đằng tuyệt đối không phải là một người bình thường, chỉ vừa tiếp xúc Thạch Hạo đã xác định được đối phương là một cường giả vương hầu, đối phó vô cùng khó.
Chỉ khi sử dụng Bất Diệt Kim Thân, hơn nữa phải phát huy ra tiềm lực rất lớn thì mới được, thế nhưng khi đó rất có thể sẽ làm cho người tí hon màu đen bị tổn hại, nếu không thì không phải là đối thủ của người đàn ông này.
Thạch Hạo cũng chẳng sợ gì cả, thật sự nó muốn lợi dụng một lần cơ hội của tiểu tháp, nếu như địch thủ nhằm vào nó thì sẽ g**t ch*t tất cả, quét ngang cả đám! Thế nhưng, nếu bị bức ép đến nước đó thì nó cũng không ngại tự mình trấn giết một người.
"Người thiếu niên, ngươi có biết cứng quá dễ gãy không? Đây là chuyện đúng sai ngươi cần phải lựa chọn, cần phải lưu lại đường lui cho mình, nếu không ngay cả trời cao cũng sẽ chán ghét ngươi, những chuyện thiên tài chết yểu xảy ra cũng rất nhiều."
Một người trung niên tiến lên từ sau lưng Thạch Tử Đằng, sắc mặt âm trầm, lời nói không nhanh không chậm, vô cùng bình tĩnh mà kèm theo một loại uy h**p.
"Những người trung niên cũng chết đi không ít." Thạch Hạo lên tiếng, không hề sợ hãi không hề khoan nhượng.
"Đến cùng ngươi có thả hay là không người đây?" Một thanh niên quát lên.
Những người này đều là cường giả của Võ Vương phủ. không phải là đường huynh đệ thì cũng là con cháu của Thạch Tử Đằng, tự nhiên sẽ đứng về phía hắn mà quát mắng.
"Người không có, nhện thì chỉ có một, nhưng chắc chắn sẽ không thả." Thạch Hạo nâng chén nhỏ, từng sợi khí lành lượn lờ ở miệng chén che đậy lại con nhện màu xanh biếc kia.
"Ta thật không hiểu, đường đường là Võ Vương phủ mà lại cung phụng một con nhện lớn ư, cam nguyện làm đầy tới, cầu khẩn nhiều lần, thế thì còn khí khái của chính mình hay sao? Đừng quên trong người các ngươi Vương huyết đang chảy, đều là con cháu Nhân Hoàng mang họ Thạch, không phải quá mất mặt sao." Thạch Hạo nói tiếp.
"Người thiếu niên, ngươi hết sức xuất sắc, ta rất hiếu kỳ không biết sư môn của ngươi là ai, nói đi, không chừng chúng ta cũng có quan hệ rất lớn." Thạch Tử Đằng rốt cuộc cũng mở miệng, ngăn lại sự tức giận của mấy người kia.
Hắn mang theo nụ cười nhàn nhạt, vẫn rất ôn hòa, đây là một tâm cảnh hiếm thấy vượt xa những người kia, khiến cho các thiên tài xung quanh đều tâm phục.
"Ta đến từ - Cung điện Chí Tôn." Thạch Hạo tự giới thiệu.
Mọi người nghe thế thì thay đổi sắc mặt, danh tự này thật là thường, hình như... chưa từng nghe quá, tối thiểu những thiên tài nhân tộc này cũng không biết.
Hiện trường không thiếu sinh linh thuần huyết, ai cũng ngờ vực, cơ bản chưa từng nghe nói tới, có nơi đó thật sao?