Một tên sinh linh thuần huyết mạnh như thế lại bị tóm gọn, mọi người trợn mắt ngoác miệng câm như hến, chuyện này quả thật là một sự kiện kinh người.
Ngay cả Ly Long cũng đờ người ta, tuy rằng đã dự liệu được thiếu niên này rất mạnh thế nhưng không nghĩ lại mạnh đến thế, quá tà dị mà, không tốn chút sức lực gì liền trấn áp được Ma Chu.
"Thả ta ra!" Ma Chu giãy giụa muốn chạy trốn, thế nhưng chén sứ này rất đặc biệt, sở hữu phù văn bí lực vô cùng mạnh mẽ, tuy rằng không có phong ấn miệng chén thế nhưng từng sợi phù văn lượn lờ tự động áp chế nó.
Ma Chu bị hút lấy ở dưới đáy chén cơ bản không cách nào tránh thoát được, thậm chí Thạch Hạo chỉ cần hơi khởi động thì sức mạnh đáng sợ sẽ xuất hiện để luyện hóa nó.
"Ngươi nói thả là ta phải thả hả? Chỉ là một con nhện con nho nhỏ mà cũng dám tới Hoàng Đô quấy phá, không trấn áp ngươi thì còn trấn áp ai nữa." Thạch Hạo lên tiếng, nâng chén nhỏ lên nhìn không chớp mắt.
Nó hoàn toàn xem con sinh linh thuần huyết này là một con nhện bình thường mà thôi, nói: "Bảo vệ ở đầu thôn cũng không được, hỏa hầu luyện dược cũng không đủ, dù sao cũng chỉ là nhện con, phải nuôi nấng một thời gian đã."
Mọi người nghe thế thì cứng đờ cả người, đây là người nào thế, nuôi một con sinh linh thuần huyết còn kinh người hơn cả việc coi như là thú cưng, đây giống như là vỗ heo thật béo chờ ngày làm thịt.
Thời khắc này, những viên minh châu trong Hoàng Đô như Thập Lục công chúa, Đại tiểu thư Lôi tộc, Cổ Linh Lung đều bị dọa cho chết khiếp, đây cũng quá kinh người mà.
"Ngươi là..." Một con cháu vương hầu tới thỉnh giáo, nơi đây lại xuất hiện một nhân vật mạnh mẽ ngang ngược như vầy, bọn họ lại không biết thân phận thật sự tin tức có chút lạc hậu.
"Ta chỉ là người đi ngang qua thôi." Thạch Hạo cười nói rồi không nói gì nữa.
"Huynh đài, thế mới tốt chứ, ngày hôm nay quá sảng khoái, ngươi có thể trấn áp con nhện này ta cảm kích vô cùng." Tên ma men của Võ Vương phủ giật mình tỉnh lại, xảy ra chuyện lớn như thế thì khiến cho men rượu đều biến hết cả.
Ở một bên có thêm vài người trẻ tuổi sắc mặt của bọn họ vô cùng khó coi, đó chính là những cường giả cùng tới với Ma Chu, cũng có người của Võ Vương phủ và cũng có những sinh linh khác.
"Vị đạo huynh này có thể dừng bước nói chuyện chút không vậy?" Một người trẻ tuổi mở miệng.
"Có chuyện gì thì cứ nói." Thạch Hạo bình tĩnh.
"Ngươi cũng biết hắn tới từ hồ Ma Linh, thân phận cũng không bình thường, làm như thế có chút không hay, kính xin đạo huynh hãy giơ tay đánh khẻ, tha cho hắn một lần." Người trẻ tuổi lên tiếng.
"Có gì mà không hay, đến từ hồ Ma Linh là có thể làm mưa làm gió ư, đây chính là Hoàng Đô Thạch Quốc chớ không phải là hồ Ma Linh." Vẻ mặt của Thạch Hạo trở nên nghiêm túc, âm thanh không ngừng nhấn mạnh, quát lên: "Ngươi chính là con cháu của Võ Vương phủ chớ không phải là nô bộc của con nhện này. Ngươi họ Thạch, không phải họ Chu, ngươi nên biết mình đang làm gì, còn không mau lui lại!"