Thạch Hạo nói ra một câu lập tức khiến cho nơi này trở nên yên tĩnh, thật sự là không coi sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn là cái đinh gì cả, cứ trực tiếp quát mắng, đây là người sao?
Tất cả mọi người cứ như là nhìn thấy ma, nhìn nó đầy vẻ khó tin, mặc dù Ly Long đã lên tiếng nhắc nhở thế nhưng bọn họ cũng khó có thể tin được.
Ly Long nhắc nhở rằng không được trêu chọc người này, khi mọi người nhìn lại thì cho rằng cũng chỉ là người đồng cấp với mình, chưa từng ngờ tới tên này lại ngang ngược răn dạy cường giả của hồ Ma Linh!
Tình cảnh căng thẳng, không một ai nói chuyện, nơi đây hoàn toàn tĩnh lặng, đám minh châu Hoàng Đô như Thập Lục công chúa, Đại tiểu thư Lôi tộc, Cổ Linh Lung... đều thất thần.
"Thật là bá đạo đó, đến đây, để ta nhìn cho rõ ngươi là ai mà dám nói những lời như thế." Thanh âm khinh bỉ từ xa xa truyền lại, người này từng bước bước tới gần, trong nháy mắt mọi người cảm thấy ghẹt thở, một luồng áp lực như núi lớn bao phủ tới.
Đây là một thiếu niên khoảng mười bốn mười lăm tuổi, tóc dài màu xanh biếc, cặp mắt dài nhỏ thế nhưng lại b*n r* những chùm sáng vô cùng sắc bén, tinh khí thần tràn trề.
Hắn đi không nhanh, bước chân rất ổn, vô cùng bình tĩnh mang theo một loại lạnh nhạt, trong đó cũng có trào phúng từ từ bước tới, nhìn người bằng nửa con ngươi cứ như là đã nắm hết trong lòng bàn tay vậy.
Với Nhân Tộc hồ Ma Linh chính là một cấm địa, chỉ cần một sinh linh bước ra ngoài chắc chắn làm cho các nơi như gặp phải đại địch, loại sinh linh hiếm thấy này vô cùng mạnh mẽ.
"Ly Long ngươi cứ để hắn đè ép hay sao, người này cũng chả ra gì, ta không cảm thấy chỗ đặc biệt gì trên người hắn cả." Thiếu niên tóc xanh nói.
Ly Long lạnh lùng cũng không nói gì cả.
Nơi đây, ánh mắt mọi người đều tập trung lên người Thạch Hạo, xung quanh cũng có rất nhiều người đang nhanh chóng tiến lại nơi đây, phải quan sát một hồi đại chiến sắp sửa bùng phát.
"Ngươi đứng đó hả hê cái gì?!" Thạch Hạo bất thình linh nói ra một câu, lập tức khiến cho người xung quanh nhíu mày. Quá kiêu ngạo mà, biết rõ hắn ta đến từ hồ Ma Linh thế mà dám hò hét như vậy, xem ra thật là gặp phải một người khó chơi rồi.
Thiếu niên tóc xanh nhìn chằm chằm Thạch Hạo, xem xét cẩn thận thế nhưng vẫn không cách nào cảm ứng được khí tức gì, đối phương bình tĩnh đứng nơi đó, giống như một cái hang sâu, bình tĩnh và tự nhiên.
Ly Long cũng không nói gì, hắn thờ ơ lạnh nhạt, hắn cũng chẳng ưa gì con Ma Chu này, tốt nhất cứ để hắn ăn chút vị đắng.
"Nói chung có vài người cảm thấy mình có thể ngạo thị một phương, khó gặp đối thủ. Thế nhưng giống như ếch ngồi đáy giếng, phóng tầm mắt toàn bộ Hoang Vực thì cũng chẳng là cái thá gì." Thiếu niên tóc xanh mở miệng rồi liếc mắt nhìn đối phương.
"Ngươi đã biết thế sao vẫn còn vui vẻ như vậy? Còn không mau cút!" Thạch Hạo rất lạnh lùng, đặc biệt nó nhấn mạnh từ "Cút" cuối cùng, làm chấn động khiến cho nhiều người run lên.
Thiếu niên tóc xanh biến sắc mặt, đây quả là một sự sỉ nhục, hắn nói những câu kia vốn là để dạy bảo đối phương thế nhưng đối phương không tự hiểu rút lui mà còn quát mắng lại mình, hơn nữa dùng chữ "Cút", chuyện này nhục nhã đến cỡ nào chứ, rốt cuộc hắn cũng kiềm chế không nổi nữa.
Hắn trầm mặt xuống quát lên: "Ngươi có biết đang nói chuyện với người nào không!?"
"Không phải chỉ là một con nhện thôi sao?" Vẻ mặt Thạch Hạo đầy khinh bỉ, nói năng tùy ý.
Nó đã chiến đấu rất nhiều lần với sinh linh thuần huyết, thậm chí còn ăn một con Thanh Loan khi ở Bắc Hải, từ lâu đã dưỡng thành một loại uy thế vô địch, gặp phải sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn thì cũng chẳng có cảm giác gì.