Khí chất cả người của Thạch Hạo hoàn toàn khác, giống như thanh thần kiếm ẩn núp dưới vực sâu, bắt đầu dâng lên hào quang sáng rực, vừa xuất hiện liền phóng lên cao, vô cùng ác liệt.
Nhưng cuối cùng nó than khẽ một tiếng, tuy rằng rất cấp bách thế nhưng hiện tại không cách nào bùng phát được, bởi vì nó còn chưa biết được Thái Cổ Ma Chu ở nơi nào.
Nếu như đánh rắn động cỏ hoặc là tiết lộ phong thanh nào đó thì không hay. Nó tin tưởng, nếu như lấy chân thân thì con Ma Chu kia chắc chắn sẽ không tới, bởi vì thân phận của nó quá cao, ngược lại sẽ có một vài cường giả khác sẽ hiện thân để tiêu diệt mình.
Nếu như đúng là như thế thì thần uy của tiểu tháp cao nhất cũng chỉ tiêu diệt được một hai tên vương hầu mà thôi, cũng không phải g**t ch*t cái gì mà Bích Ma Hắc Đồng Chu, cái được không đủ bù cho cái mất.
Nó cần phải chờ cơ hội, đại thọ Nhân Hoàng diễn ra thì các cường giả khắp nơi đều sẽ tới, những người nên đến đều hiện thân, đó là một cơ hội rất tốt.
Hoặc trong lúc đó, nó tự mình về nhà nhìn qua Võ Vương phủ, khi đó rất có thể sẽ thấy được!
Trên thực tế, sau khi nghĩ tới những thứ này, cân nhắc cẩn thận, phải sử dụng thần uy của tiểu tháp sao cho hợp lý nhất, khi đó có lẽ sẽ chống lại được cả tôn giả nữa.
Một trận chiến ở Bắc Hải, nó không chỉ đắc tội với một người, một vài sinh linh mạnh mẽ của Thái Cổ Thần Sơn sớm ghi khắc nó vào sâu trong lòng, còn có những tôn giả trong biển cũng không phải dạng người hiền lành gì, nếu như có cơ hội bọn họ cũng không ngại tới một lần.
"Nhiều năm qua đều như vậy, chẳng lẽ ta không thể nhẫn thêm chút xíu sao?" Thạch Hạo khẽ nói nhanh chóng bình tĩnh lại, vừa nãy đã đạt được một lá bài tẩy mạnh nhất, nỗi lòng nó cũng có chút rối loạn hiện tại cũng đã bình tĩnh trở lại.
Khai quay đầu, cách đó không xa hồ xanh khá yên tĩnh, một vài chim loan năm màu bay múa, cảnh sắc an lành, mà tư tưởng của nó cũng thông hiểu không ít.
Trong sân bảo vật rất nhiều, từng sợi khí lành tỏa ra, từng luồng thần quang vọt lên, đủ mọi màu sắc, những pháp khí mạnh mẽ không hề thiếu khiến cho người xem hoa cả mắt.
Thạch Hạo chậm rãi tham quan trong khu vực này, lưu luyến trở về, nó đã biết thêm không ít kiến thức, thấy một vài pháp khí kỳ lạ từ trước tơi nay chưa từng thấy.
"Cái chén này cũng là bảo cụ?" Thạch Hạo khá là kinh ngạc, nó nhìn thấy một cái chén bằng sứ đã vỡ không bắt mắt chút nào, cũng không hề có ánh sáng lộng lẫy mà lại để giá bán trên trời.
Hơn nữa, miệng chén đều xước mẽ, có một lỗ thủng rất lớn, không chút đẹp đẽ tí nào, thật sự khiến người khác không biết nói gì.
"Người trẻ tuổi, ngươi nên biết càng là đồ tốt thì càng là phản phác quy chân, tiếp cận với tự nhiên, để cho ngươi nhìn thấy chút uy lực của nó." Đây là ông lão thuộc một cửa hàng bảo cụ, mở miệng cười ha ha, sau đó trong miệng niệm một câu chú ngôn, điểu khiển chén sứ, nói: "Thu!"
Trong phút chốc, hồ xanh dập dờn sau đó nước từ bên trong không ngừng vọt lên, hóa thành một dòng lũ lớn đi vào trong cái chén, có thể thấy được nước trong chén vô cùng mãnh liệt, giống như là một vùng biển mênh mông, có một luồng hơi thở khiến người ta sợ hãi.
Mọi người xung quanh đều bị kinh động, tất cả chạy tới quan sát.
"Đây là... Chén Hóa Thiên?!" Có người kinh ngạc thốt lên, rất nhiều người giật nảy mình, rất nhiều vẻ mặt khác nhau vô cùng phong phú, đương nhiên nhiều nhất chính là vẻ mặt hoảng sợ.