Rõ ràng Thạch Hạo không hề giống, giơ tay nhấc chân đều có phong độ thiếu niên tông sư, sức chiến đấu tăng vọt trong nháy mắt, khí tức cũng mạnh mẽ hơn, thể hiện ra thực lực chân chính!
Nó vì sao lại tới Hoàng Đô? Đó chính là muốn gặp lại tổ phụ, đòi ông một câu trả lời thật hợp lý, đương nhiên chắc chắn sẽ cùng với những người thuộc dòng dõi của Thạch Nghị kia phát sinh một số chuyện.
Nhắc tới người kia, nó liền suy nghĩ rất nhiều, tất cả ân oán đều là do cặp mẹ con đó mà ra, nhất định là kẻ thù không đội trời chung, sớm muộn gì cũng phải có một hồi huyết chiến.
Nó chưa từng xem thường Trùng Đồng giả, đặc biệt sau khi đoạt được một viên thần nhãn Thượng Cổ thì nó càng thêm kiêng kỵ, phải ứng phó thật cẩn thận.
Mà Nguyệt Thiền tiên tử chính là vì Thạch Nghị mà tới, như vậy sau này chắc chắn sẽ đứng về phía đối lập và sẽ phát sinh xung đột kịch liệt, thà rằng như vậy còn hơn là kết thúc trong hối tiếc.
Đương nhiên, cũng không thể gạt bỏ những lời nói của ma nữ sang một bên được, nhưng cho dù nói gì thì tâm tình của Thạch Hạo đã bị kích động, vốn sẽ phát sinh một trận đấu nhưng hiện tại lại buông lỏng chân tay.
"Ngươi có biết, ở vực ngoại tiếng tăm của Nguyệt Thiền tiên tử lớn đến mức nào không, được xưng là tiên tử đẹp nhất trên cửu thiên. được những người trẻ tuổi sùng bái, vô cùng siêu phàm và thánh khiết, cao cao tại thượng, nếu như khi nàng hạ xuống ngươi giam lại rồi lấy làm vợ, thì đây chính là một chuyện thú vị đến cỡ nào chứ."
Thạch Hạo giơ tay lên, biển xanh cuộn trào, sóng biển ngập trời, một con Huyền Quy vô cùng to lớn màu đen vọt lên, trấn áp về phía tiên tử xuất trần kia.
"A cổ mặc nghịch..." Nguyệt Thiền tiên tử miệng tụng thần chú, cả người phát sáng, một bàn tay trắng noãn vung lên mang theo một luồng sức mạnh nguyền rủa, vô cùng thần thánh.
Biển xanh cuộn trào, con Huyền Quy màu đen xung kích mãnh liệt va chạm với bàn tay trắng noãn kia, hai thứ hình thành nên một luồng bão năng lượng, cứ như là lốc xoáy rất đáng sợ.
"Vù" một tiếng, cát chạy đá bay, trên chiến trường những tảng đá nặng mấy vạn cân đều bị đánh bay, mặt đất xuất hiện từng khe hỡ lớn, giống như là bị những lưỡi dao thần chém qua.
"Thật mạnh!" Trong lòng Nguyệt Thiền tiên tử chấn động mạnh, mặc dù biết Hoang Vực có nhân vật lợi hại thế nhưng lại không nghĩ tới ngày hôm nay lại gặp phải một thiếu niên như vầy.
Thạch Hạo nhảy lên, trên người có một luồng khí tức không gì sánh được, lăng không bay tới, một chưởng đè xuống dưới tạo nên từng luồng cương phong cuồng bạo, mặt đất xé rách, khe lớn càng nhiều hơn.
Nguyệt Thiền tiên tử ngẩn đầu vẫn bình tĩnh như trước, trong con mắt truyệt đẹp toát ra những màu sắc kỳ lạ, tay ngọc trắng mịn quơ trên hư không, ấn về hướng trời cao, nàng không có tránh né mà là trực tiếp đón đánh.
"Ầm!"
Trận chiến này, ánh sáng giữa hai người càng tăng lên, Thạch Hạo như bẻ cành khô, đánh tan từng luồng phù văn rồi bay xuống dưới, giống như là một con diều hâu lao nhanh xuống.
"Hay, thiếu niên như thần nhào thẳng về phía trước đi!" Ma nữ ở phía xa kêu lên.
Nguyệt Thiền tiên tử vô cùng thánh khiết, cả người đều được mưa ánh sáng lấp lánh bao phủ lại toàn thân, thế nhưng vẫn không đủ được.
Thiếu niên ở bên trên quá mạnh mẽ, đánh tan mấy tầng ánh sáng, cách không cứng rắn chống đỡ với ngọc chưởng trắng noãn mấy lần, hai người thần quang mạnh mẽ, không ngừng bùng bổ ra sức mạnh kinh người.