"Ngươi có thấy vị tiên tử thánh khiết này rất béo không?" Hồ Ly Tinh cười hì hì, mắt ngọc mày ngài, môi đỏ tươi đẹp, sau lưng có mấy cái đuôi cáo trắng bạc đung đưa, thật là có một loại mê hoặc.
"Tên mập mạp này rất thon thả, nhưng có vài chỗ thì rất là béo." Thạch Hạo lẩm bẩm.
Đằng xa, tiên tử che mặt bằng lụa mỏng rất là kinh ngạc, thiếu niên kia thật quái dị, nó đang nói cái gì thế, thon thả cùng với mập mạp không phải là trái ngược nhau sao?
Hồ Ly Tinh cười như hoa cành đung đưa, thân thể mềm mại cong lên cong xuống, dường như không thèm để ý hình tượng của mình nữa rồi, nhìn về phía tiên tử ở trước mặt mà nói: "Hắn nói ngực ngươi rất đầy đặn, mông thì cong tròn, sinh đẻ rất tốt."
Thạch Hạo trợn mắt há mồm, chẳng phải là quá thẳng thắn rồi sao, không thể nói sao cho khéo léo chút được à, Hồ Ly Tinh này nói như thế thì còn ra thể thống gì?
"Tiểu tử, ánh mắt của ngươi là thế nào vậy, bị ta nói trúng tim đen còn giả bộ làm ra dáng khinh bỉ nữa à, thật sự quá... hư hỏng rồi mà, thế nhưng lại vô cùng chính xác với vị "Trích Tiên" khả ái này, nếu nàng ta kiếm được một tấm chồng khác thì ta còn chưa yên tâm này." Thiên Hồ tiên tử cười hi hi, không chút kiêng nể.
"Ma nữ kia ngươi đang nói linh tinh gì thế!" Tiên tử che mặt bằng lụa mỏng quát khẽ, dáng người nàng thon thả, phong thái tuyệt thế, cho dù không vui vẻ nhưng cũng toát ra một nét ưu nhã.
"Hai người các ngươi muốn đánh nhau thì đánh đi, lôi ta vào làm chi." Thạch Hạo dòm dòm xung quanh, đây là một vùng không gian kỳ dị, có chút um ám, cũng có hơi cổ lão, như là một chiến trường thượng cổ đã thất lạc.
Hai tuyệt đại mỹ nhân cùng đứng ở vùng thiên địa mờ mịt này xem chừng khá là kỳ dị, Thạch Hạo thật sự không rõ tại sao cuốn nó theo vào làm chi.
"Tỷ tỷ này, chúng ta từ mấy năm trước đánh một trận thế mà đã kéo dài đến tận hôm nay, ta thấy nên kết thúc đi nha." Thiên Hồ tiên tử cười mỉm, trông hoạt bát mà tinh nghịch.
Điều này khiến Thạch Hạo phải ngạc nhiên, nó cứ luôn cảm giác nữ nhân họa thủy (trong "hồng nhan họa thủy") này rất giống một người, khí chất đặc biệt khiến người ta vừa nhìn khó mà quên được.
"Ngươi tìm thiếu niên này tới để đối phó ta sao?" Mưa ánh sáng tung bay lượn lờ quanh người tiên tử che mặt, khiến nàng trông thánh khiết vô cùng, âm thanh nàng tỏ ra rất bình thản và thong dong.
Thiên Hồ tiên tử hi hi, nói: "Nguyệt Thiền tỷ tỷ ơi, đây là người mà ta tìm tới đấy, còn bá chủ của tỷ ở đâu này?"
Thạch Hạo cảm thấy càng lạ kỳ, Hồ Ly Tinh này rất hiểu rõ nó chăng? Chẳng lẽ mình đã lộ sai sót gì khiến cô phát hiện chân thân?
Nó tự tin dung mạo đã thay đổi, khí chất cũng thu vào, thậm chí ánh mắt, mùi cũng đã đổi rồi, sao lại có thể bị người ta phát hiện chứ? Nếu thế thật thì cũng quá nhạy cảm rồi.
"Đây là chiến giả ngươi tuyển trong Hoang Vực?" Nguyệt Thiền tiên tử hỏi, đôi mắt đẹp toát ra ánh nhìn kỳ dị, chằm chằm xem thiếu niên trước mặt rất tỉ mỉ.
"Thiếu niên như thần phấn khởi lên, hào hứng lên đi, có thấy Nguyệt Thiền tiên tử có hứng thú với ngươi không?" Lời này của Thiên Hồ tiên tử thật đúng là kinh thế hãi tục, nàng cười trêu chọc tiên tử mà cũng xúi giục Thạch Hạo.
Hùng Hài Tử trợn mắt há mồm, nó cảm thấy da mặt mình cũng khá dày, tại sao giờ cảm thấy Hồ Ly Tinh này còn cao hơn mình một bậc đây, đang nói cái gì vậy chứ, cả nó còn chưa dám nói chuyện kiểu thế này.
"Ma nữ, ngươi ít nói bậy đi." Thần thái Nguyệt Thiền tiên tử vẫn hờ hững thong dong như trước, tựa như bất cứ chuyện gì cũng không thể đánh động đến tâm thái tĩnh lặng của nàng.