Trời sinh Chí Tôn, dám mở miệng nói những từ này, rất nhiều người bĩu môi cơ bản chẳng thèm quan tâm, đây là danh xưng đáng sợ biết dường nào.
Đương nhiên cũng không phải không một ai không tin, sống ở Hoàng Đô, năm đó vì sao Thạch Tử Lăng phản lại Võ Vương phủ thì cũng có một ít tin tức ngầm lộ ra ngoài.
Ngòai ra, trước đây không lâu Đại Ma Thần đại náo Hoàng Đô, hô to hét lớn, tuy chưa hét ra những bí mật năm đó cho toàn thành biết thế nhưng đối với những người mẫn cảm thì cũng đã nắm được một vài tin tức rồi.
"Ngươi đã uống say rồi!" Một con cháu khác của Võ Vương phủ quát lên rồi đỡ lấy hắn, dùng mạnh sức lay lay để cho hắn tỉnh táo lại.
"Ta không có say, đừng có cản ta!" Hắn tức giận giãy dụa đến đỏ cả mặt.
"Quên đi, đùng để ý đến con ma men này." Có người khẽ nói, những người xung quanh cũng tản đi.
Đối với Võ Vương phủ mọi người rất là kiêng kỵ, tuy hiện tại đã bị phân liệt thế nhưng mạch này cũng không thiếu cường giả, mỗi một người ai cũng đều rất kinh diễm.
Đại Ma Thần thì không cần phải nói thêm, đủ để khiến cho một thế hệ phải kinh sợ, ngay cả vương hầu cũng không phải là đối thủ của ông.
Xuống thấp hơn, có Thạch Tử Đằng đã bái nhập hồ Ma Linh, đây là một cấm địa có thể sánh ngang cùng Thái Cổ Thần Sơn, ai mà không sợ, người này thủ đoạn cao siêu, ra tay vô tình, thiên tư đáng sợ.
Ngoài ra, còn có Thạch Tử Lăng, được xưng là kỳ tài của Hoàng Đô, năm đó đánh khắp những người đồng lứa không đối thủ, cuối cùng phản lại rời đi, ngay cả tứ đại lão tổ của Võ Vương phủ cũng không thể ngăn được.
Lại nói đến phía dưới thì chính là Thạch Nghị, trời sinh thần nhân, nắm giữ Trùng Đồng, đánh đâu thắng đo, vừa sinh ra thì đã có ánh sáng chói mắt, trở thành thiếu niên Chí Tôn kinh người nhất ở Thạch Quốc, không người nào có thể dự liệu được hắn sẽ trưởng thành đến bước nào.
Đối với những kẻ thù thì bọn họ rất vui mừng khi Võ Vương phủ bị phân liệt, thế nhưng cũng không dám tùy ý đi trêu chọc.
Thanh âm từ phương xa vang lên khiến cho dao động ở nơi này đều biến mất, mọi người nhanh chóng thối lui rồi nhìn về phía ven hồ, nơi đó có một cô gái tà áo trắng phấp phới, mái tóc tung bay, trong tay cầm sáo ngọc đang nằm ngang trên bờ môi đỏ, thần âm động cả thiên địa.
"Tiên tử đến rồi!" Mấy người kinh ngạc thốt lên khi nhận ra cô, chính là vị khách quý của Thập Cửu hoàng tử.
Còn không có ai biết đến thân phận của cô, thế nhưng nhìn thấy thái độ của Thập Cửu hoàng tử thì lai lịch của cô gái này chắc chắn vô cùng kinh người, tối thiểu cũng là khách từ Thái Cổ Thần Sơn tới.
Thậm chí có một vài nhân sĩ tin tức nhanh nhẹn đã hiểu rõ, cô từng tiến cung gặp Nhân Hoàng, trò truyện với nhau cả đêm khiến cho người ta khó đoán.
"Sẽ không phải lại thêmvị Hoàng phi nương nương đấy chứ?"
"Chớ có nói lung tung, vương hầu cũng không dám nhiều lời, ngươi chỉ là một công tử bột nho nhỏ mà cũng dám nói lung tung, lão tổ của bộ tộc ta nói là cô ta đến từ vực ngoại đấy."
Tự nhiên có nhân sĩ tin tức nhanh nhẹn, họ biết được tiên tử thánh khiết này còn cả Hồ Ly Linh như là mầm tai họa kia có lai lịch rất lớn, mấy người đó được khuyến cáo không được làm xằng làm bậy.