Thạch Hạo lái xe rời đi, mấy người ở phía sau toàn thân lượn lờ tia chớp và khói đen, tức đến run lẩy bẩy, không ngờ lại gặp phải một người hung hăng như vậy, đơn giản và trực tiếp hạ gục bọn họ rồi cướp xe rời đi.
Chuyện này quả thật là một nhục nhã vô cùng ghê gớm đối với bọn họ, lúc nãy chỉ mới giao thủ một chiêu thì đã bị trấn áp, ném bọn họ xuống xe cứ như là ném một bao cát vậy.
Thiếu niên kia, mỗi một cử động lời nói đều thể hiện sự ngang ngược và ác liệt, cứ thế cướp lấy chiến xa của bọn họ, như vậy họ làm sao chịu nổi? Thật sự là bới lông tìm vết đã không được rồi không ngời lại bị người đánh cho một trận.
Khi tia chớp biến mất, bọn họ thân hình bị cháy khét bò dậy từ mặt đật, ai nấy đều rất tức giận, phổi muốn nổ tung ra, còn muốn tới cuộc tụ hội nữa sao, ngay cả xe mà cũng bị người khác đoạt mất, quá mất mặt.
"Tên ranh con này là ai, sao từ trước tới giờ chưa thấy bao giờ, tựa hồ rất là mạnh!"
"Chúng ta nếu như không tới buổi tụ hội mà cứ thế này rời đi, chuyện này mà bị người khác biết được thì sẽ bị người người chế nhạo mất."
Vẻ mặt chủ nhân của chiếc thanh đồng xa trở nên trắng bạch, đúng là tự rướt lấy nhục mà, nếu như hắn không gây chuyện, không có làm nhục tên nhóc hung tàn kia thì đời nào như thế này.
"Xe này là của gia gia ta, không thể để sai sót được." Hắn rất khó xử.
"Chúng ta chờ ở chổ này một lúc nữa, nếu như thấy người quen thì cùng đi với bọn họ cũng được, nếu không cứ cuốc bộ như thế này thì quá mất mặt." Có người nói.
Thạch Hạo tâm tình khoái trá, vốn là một mình đi trên con đường này bị người khác chỉ chỉ chỏ chỏ, bị coi là khác người, hiện tại thì tốt rồi, rốt cuộc cũng giải quyết vẫn đề.
Đây chính là chiến xa thanh đồng vô cùng bất phàm, hình dáng cổ điển, bên trên có khắc rõ ràng những núi sông chim muông và các bức tranh vì sao ngư trùng. Mà tám con hung thú kéo xe đều rất mạnh, từng con đều có sát khí nguy hiểm vòng quanh thân thể, hiển nhiên đã trải qua ở chiến trường.
"Gào..."
Mới chạy đi không bao xa thì tám con linh thú trở nên nóng nảy, chúng nó đã thông linh nên biết được chủ nhân đã thay đổi nên có chút không phục, muốn hất tung Thạch Hạo xuống.
"Ngoan ngoãn chút đi!" Thạch Hạo quát lên rồi triển khai bảo thuật, một con Kim Sí Bằng Điểu hiện lên giữa không trung, cặp mắt nhìn xuống bọn chúng.
Một uy thế to lớn xuất hiện khiến cho tám con hung thú rung động không còn dám phản kháng nữa, bởi vì có một loại khí tức rất kinh khủng đang ập tới, đây chính là sự áp chế của chủng tộc trời sinh.
Thạch Hạo cũng không hề thi triển bảo thuật Côn Bằng mà đây chỉ là một bảo thuật không đầy đủ, nó sợ khi bị người phát hiện thì sẽ dẫn tới họa sát thân.
Thanh Lâm viên xuất hiện, một đôi cửa đá khổng lồ đứng sừng sững ở đó, rộng rãi và khổng lồ cứ như là hai tòa núi nhỏ vậy, lúc này đang mở rộng lần lượt từng chiếc chiến xa đi vào.
"Hả, đây chính là chiến xa của Lăng Vân hầu, chắc tiểu Hầu gia của phủ cũng tới." Tên ghi tên nói.
Nhưng mà khi Thạch Hạo cười híp mắt tiến về phía cửa đá để chào hỏi mọi người thì vài tên phụ trách ghi tên như là hóa đá, sao lại không giống?
"Mấy vị huynh đài kia cho ta mượn nhờ xe." Thạch Hạo cười toe toét chào hỏi rồi tiến vào trong.
Thanh Lâm viên diện tích rất rộng, chổ đỗ xe rất nhiều. Phía trước rất ngột ngạt bởi vì nơi đó là một dãy hung thú, thế nhưng lại rất yên tĩnh, không chút tiếng gào thét nào.
Bởi vì chúng đã thông linh, chủ nhân đã thông báo không được la hét.
Thạch Hạo chú ý, nơi đây không thiếu những chiến xa đáng sợ, tuyệt đối đều là những bảo cụ mạnh mẽ, đặc biệt có mấy chiếc chiến xa dùng Thái Cổ di chủng để kéo xe.