Hoàng Đô rất lớn, khí thế hào hùng, đường phố trong thành ngang dọc giao nhau, mỗi một con phố chính đều được lót đường bằng những tảng đá, nhiều xe cộ đi song song với nhau cũng không có vấn đề gì.
Trên đường chính, thỉnh thoảng lại có hung thú gào thét, chạy chồm rít gào tới khiến cho những chiếc xe mà nó đang kéo rung lên ầm ầm, khí thế phi phàm.
Đối với việc này mọi người cũng chẳng lấy làm kinh ngạc, một vài vương hầu hay là con cháu quý tộc khi xuất hiện tất có mãnh thú mở đường, bảo xa ầm ầm tỏa ra ánh sáng lung linh.
Thậm chí vì thế mà tạo nên rất nhiều lời bàn luận, ví như khí thế của chiếc thanh đồng xa* kia không biết là của nhà ai, hung thú uy mãnh kia là nhà của người nào, tất cả đều trở thành những đề tài chém gió của những người trong giờ rãnh rỗi. (*): Xe đồng thau.
Đương nhiên, thương gia, những người có gia cảnh giàu sang cũng có thể có những chiếc thanh đồng xa riêng cho mình, chỉ là người bình thường thì không thể nuôi nổi hung thú và phải dùng những súc vật tầm thường để kéo xe mà thôi.
Hôm nay, trên đường phố rất náo nhiệt, bởi vì hết chiếc này đến chiếc chiến xa khác ầm ầm chạy qua, còn những con hung thú thì vô cùng cao to, khí tức hung sát kinh người, vô cùng kh*ng b*.
Người trên đường mau chóng tránh né, không dám trêu chọc, mọi người biết những người này đều là quý tộc nên không dám mạo phạm.
Trong đó có một con phố lớn náo nhiệt nhất, thanh đồng xa, thậm chí chiến xa hoàng kim không ngừng vụt qua, hung thú gào thét, vảy da chi chít, tất cả đều hướng về một phương.
"Sao lại nhiều xe qua lại như vầy, chiến xa này giống như là của vương hầu. Sẽ không phải diễn ra đại sự gì đấy chứ, những xe này chạy quá nhanh, phải làm sao đây?"
"Các ngươi không biết hả, các vương hầu phủ đệ còn có cả những thiên tài của những quý tộc nổi danh sẽ trở về, đến chúc thọ Nhân Hoàng, nhân chuyện này đám người này sẽ tề tụ với nhau."
"Những thiên tài này đã nhiều năm rời khỏi Hoàng Đô, có mấy người giao tình hòa hợp với nhau, cũng có những người lớn tuổi thân thiết đã nhiều năm chưa gặp lại, đương nhiên phải tụ hội với nhau rồi."
"Không chỉ như thế, có một vài gia tộc và thiên tài không hợp nhau, tụ hội lần này sẽ không thể tránh khỏi cạnh tranh thậm chí đối chọi gay gắt nữa. Nhất định sẽ rất náo nhiệt."
Rất nhiều người đều ao ước, chiến xa ầm ầm tỏa ra bảo huy, phù văn dày đặc, giống như là từng dòng lũ lớn vậy.
"Thật sự quá phô trương mà." Thạch Hạo tự nhiên cũng đi tới chỗ tụ hội kia, dọc theo đường đi nhìn thấy rất nhiều thanh đồng xa bay vút qua, tạo nên từng trận cương khí, phù văn lấp lánh mạnh mẽ và kinh người.
Rất nhiều người đều là con cháu vương hầu, còn là những thiên tài trong quý tộc, cũng có hoàng tử và công chúa, mỗi người khí thế phi phàm.
Dù sao, một khách mới như nó cứ bước từng bước như vậy không nói là không có nhưng cũng sẽ không quá nhiều, có chút khác người. Đương nhiên, ở trên đường không có ai biết nó sẽ tới nói đó.
Thanh Lâm viên, thuộc phía Tây Bắc Hoàng Đô, chiếm diện tích cực lớn, ngoại trừ cung điện san sát thì còn có những lâm viên lớn, sinh cơ bừng bừng, cây xanh xum xuê.
Trong Hoàng Đô đầy phồn hoa mà có một lâm viên lớn như thế, thật sự không dễ chút nào, bởi vì tấc đất tấc vàng. Mà nơi đây cũng không chỉ có cổ mộc lâm viên, còn có hồ nước, thậm chí là mấy ngọn núi nữa.