Viên nhãn cầu này đang phát ra ánh sáng màu vàng nhạt, rất là kinh người, dường như có sinh khí đang lưu chuyển, chẳng lẽ nó vẫn còn có sinh cơ sao?
Thạch Hạo khá là kinh ngạc, từ Thượng Cổ đến giờ đã trải qua bao nhiều năm, nó vẫn còn chưa bị khô héo mà còn có thể biểu hiện như thế, thật sự có chút kinh người.
Thạch Hạo tập trung thúc dục, nhãn cầu màu vàng bắt đầu biến hóa, ánh sáng tăng lên, ánh sáng nhiều màu liên tục xuất hiện chiếu sáng cả gian phòng, cứ như là có thể dựa vào nó để thấu hiểu tất cả.
Thạch Hạo k*ch th*ch ra một loại sức mạnh kỳ dị, nó dùng tay nâng viên nhãn cầu lên, ánh sáng chiếu khắp nơi, có một loại cảm giác rất đặc biệt, tràng cảnh bốn phía hiện lên trong nội tâm nó vô cùng rõ rệt.
Tất cả những điều đó đều thông qua con mắt trên bàn tay kia, cũng không phải là dựa vào hai mắt của Thạch Hạo, điều này khiến cho nó cảm thấy giật mình, đây là sức mạnh của Trùng Đồng sao?
Quả nhiên là báu vật, chỉ trong nháy mắt Thạch Hạo đã biết tác dụng của nó rồi, không ngờ là có thể nhìn xuyên vách tường, xuyên qua các cảnh vật trong viện, hình ảnh cũng rất chân thực.
"Nhìn xuyên hư vô, xuyên thấu phù phiếm, thẳng tới bản chất." Thạch Hạo chấn động, con mắt này thật là lợi hại, nó cảm thấy có chút không chân thực.
Nó cúi đầu chăm chú, cẩn thận quan sát, sau đó tiếp tục thể nghiệm sức mạnh của nó, thông qua nó tìm hiểu ngoài xa, kết quả là những hình ảnh kia lại xuất hiện trong nội tâm.
Lần này càng rõ ràng hơn, xuyên qua vách tường xem xét thế giới bên ngoài, cực kỳ rõ ràng và chân thực.
"Thần thông thật lợi hại!" Thạch Hạo thán phục, Trùng Đồng giả quả thật là được trời cao chiếu cố, chỉ mới k*ch th*ch một chút mà đã có loại năng lực như vậy rồi.
"Vù."
Nó toàn lực thúc dục, cung cấp đầy đủ tinh khí thần cho viên nhãn cầu này, không gian phảng phất như rung lên. Nhãn cầu b*n r* một vệt sáng, ánh sáng vàng nhạt pha lẫn tạp sắc xuyên thủng cả vách tường.
Điều này khiến Thạch Hạo khiếp sợ, hết thảy xuất hiện cả đột nhiên, may mà con mắt này không phải nhìn hướng về phía nó, bằng không nó đã gặp nguy hiểm rất lớn.
Nó nhắm về phía mũi tên đồng kia, lần thứ hai thúc dục, trong tiếng leng keng, ánh sáng phát ra từ nhãn cầu đánh nát cả mũi tên đó, đem nó hóa thành bụi phấn.
"Thật là lợi hại, con mắt vừa mở ra đã có thể phá hủy cả bảo cụ!" Thạch Hạo cực kỳ kinh ngạc, nhãn cầu này đã rời khỏi Trùng Đồng giả, chỉ ở trong tay nó thúc dục còn có thể phát ra uy năng như vậy, trước đó còn kinh khủng cỡ nào?
Nó có thể tưởng tượng ra tràng cảnh một vị thần nhân trời sinh ngạo thị thiên địa, hô hoán cường giả khắp nơi. Con mắt mở ra, từng chùm ánh sáng màu vàng óng phát ra, phá nát tất cả bảo cụ, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi!
Loại tràng cảnh đó có thể đoán được, Trùng Đồng vừa mở, một vệt sáng xuyên thủng đất trời, pháp khí đầy trời nổ tung thành bụi phán, cường giả vạn tộc bị đánh giết. Nghĩ một chút đã cảm thấy sợ hãi.
Thạch Hạo xem lại nhãn cầu trong tay, phát hiện ra một điều, chỉ cần không thúc dục, nó sẽ vô cùng u ám, không có chút sinh cơ nào, chỉ có khi rót vào khí tức sinh mệnh mới có loại biểu hiện này.
"Nó biến thành bảo cụ, hoặc là nói, nó vẫn chưa hoàn toàn chết đi, vẫn còn có chút dấu ấn sinh mệnh?" Nó ngờ vực nghĩ.
Theo lý mà nói, hẳn là đã hóa thành bảo cụ, dù sao nó đã tồn tại quá lâu rồi, thế nhưng Trùng Đồng chân chính hẳn không chỉ có chút tác dụng như thế.
"Có lẽ là do bị phong ấn trong thạch châu, ngăn cách tất cả với bên ngoài, thế nên nó không bị năm tháng mài mòn, sinh mệnh bổn nguyên không có tiêu tán." Nó nghĩ đến một loại khả năng.
Bởi vì trong một ít sách cổ có ghi lại, từng có loại tiền lệ như vậy, nhưng chất liệu bằng đá đặc biệt có thể phong ấn sinh mệnh, ngăn cách với thiên địa.
Nó cầm lên xem xét những mảnh đá vụn kia, càng nhìn càng cảm thấy như là một loại thần thạch nào đó, không phải thứ tầm thường có thể so sánh, nếu không phải vậy thì sao có thể nhuộm máu thần ma, chứa một thần khí như mũi tên đó.