Tay cầm viên thạch châu, rất lâu sau Thạch Hạo cũng không thể bình tĩnh lại được, nặng trịch, âm u khiến nó cảm thấy lạnh lẽo thế nhưng hiện tại cũng không phải là lúc tra xét tỉ mỉ nên nó liền cất đi.
Vật then chốt trong buổi đấu giá là thần trân có hào quang xinh đẹp nhưng nó không có chú ý, tâm tư đã không còn ở nơi này nữa, nó chỉ biết cô gái Thiên Hồ tộc và cô gái che mặt kia cạnh tranh nhau đến cùng, ai đoạt được thì nó cũng không thèm quan tâm.
Khi buổi đấu giá vừa kết thúc nó liền đứng dậy, rất muốn nhanh chóng rời khỏi nơi đây, thu hoạch lần này rất lớn nó cần phải tiêu hóa từ từ mới được.
"Huynh đài xin hãy dừng bước." Thập Cửu hoàng tử mở miệng, vẫn rất uyển chuyển biểu đạt ý muốn mua lại người tí hon màu đen kia, ánh mắt có thần nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
"Thứ lỗi, vật này thật sự không thể bán, ta chỉ muốn tự mình nghiên cứu mà thôi." Thạch Hạo lắc đầu từ chối.
Ở bên cạnh, cô gái dùng tấm lụa mỏng che mặt thân thể có một mùi thơm nhẹ, con mắt mang theo một tầng sương mù, mê ly và rung động, môi anh đào khẽ mở, nói: "Không sao, quân tử bất đoạt nhân sở ái*." (*): Quân tử sẽ không đi tranh đoạt những thứ mà người khác yêu thích.
Cô nở nụ cười, tuy cách một lớp vải mỏng thế nhưng vẻ long lanh và xán lạn tựa như có thể xuyên thấu ra ngoài, con mắt cực kỳ linh động nhìn Thạch Hạo rồi mờ nó tham gia một buổi tụ hội.
Vốn là Thạch Hạo không muốn đáp ứng thế nhưng khi nghe tới buổi tụ hội lần này sẽ có một vài tinh anh tuấn kiệt thiên tài các tộc nên nó cũng có chút động tâm, muốn nhìn cho rõ đến cùng là nhân vật như thế nào.
"Nhiều năm trôi qua, tất cả mọi người đều ra ngoài học nghệ, cho dù có ở Hoàng Đô thì cũng đang bế quan tu hành, đây là lần tụ hội rất hiếm thấy." Thập Cửu hoàng tử bổ sung.
Hiển nhiên, lần tụ hội này sẽ không hề bình thường, không phải con cái vương hầu thì cũng là các lộ anh kiệt, thậm chí còn có một vài sinh linh đáng sợ của Thái Cổ Thần Sơn nữa.
"Nhất định phải tham gia đấy, đến lúc đó tỷ tỷ cũng đi, chúng ta cùng nhau đồng hành không tốt à?" Một làn gió mang theo hương thơm bay tới, cô gái Thiên Hồ tộc xuất hiện, con mắt trong veo như nước, câu hồn đoạt phách, vô cùng mê hoặc.
Thập Cửu hoàng tử lập tức ngậm miệng, hắn rất kiêng kỵ với cô gái Thiên Hồ tộc này, bởi vì hắn biết rõ tổ chức của đối phương đáng sợ đến cỡ nào, tổ chức đó giống như là một dòng lũ lớn có thể xung kích cả Hoang Vực.
Cô gái dùng lụa mỏng che mặt gật đầu với cô gái Hồ tộc, rồi sau đó rời đi.
"Tỷ tỷ, vì sao lại che mặt thế, lẽ nào chúng ta đều là phàm phu tục tử không có tư cách để nhìn qua hay sao?" Cô gái Hồ tộc cười hì hì, cô có dung mạo khuynh thành, da thịt trắng mịn như mỡ đông chỉ cần chạm nhẹ vào là rách ngay.
Một luồng gió xuất hiện hướng tới tấm lụa mọng trên mặt đối phương, cô nhẹ nhàng tiến lên như muốn kéo xuống tấm lụa mỏng đó, đồng thời bàn tay ngọc vạch ra một cái, phù văn chuyển động.
Cô gái che mặt giơ tay phải lên, phù văn rực rỡ như là một mảnh tiên quang chợt lộ ra va chạm với bàn tay ngọc của đối phương, nơi đây giống như có một đám thủy tinh bị vỡ vụn, lấp lánh léo lên.
"Tỷ tỷ, thật là dữ nhen, người ngoài chào hỏi mà lại chống cự, còn lạnh lùng và tức giận nữa chứ?" Cô gái Thiên Hồ tộc cười hì hì.
Trong khi nói chuyện thì ngón tay của cô gảy liên tục, phù văn cứ như là từng đóa hoa tiên tỏa ra, đủ loại màu sắc, sáng rực chói mắt, không ngừng đụng vào ngón tay của cô gái che mặt kia.