Khối cốt này tại sao lại xuất hiện? Thạch Hạo không biết, không cầm trong tay nó khó có thể phân biệt thật giả, nó rất khát vọng tìm hiểu.
"Thật là một khối Thiên Cốt ư, vì cái gì lại đặt ở lượt đấu giá đầu tiên?" Có người khó hiểu đưa ra nghi vấn.
Cô gái trên đài một thân áo đỏ, đường cong uốn lượn, cực kỳ xinh đẹp quyến rũ, sau khi nghe vậy cô gái đó liền giơ khối cốt lên cho mọi người thấy, bổ sung: "Hoàn toàn chính xác là một khối Thiên Cốt, thế nhưng nó không trọn vẹn, không có phù văn cũng không phải bảo cụ, thế nhưng nó thật sự vô cùng cứng rắn. Chúng ta đã thử rất nhiều biện pháp, ví dụ như sử dụng bảo cụ chí cường oanh kích, hoặc vùi vào trong lò luyện, kết quả là nó vẫn không tổn hao gì."
"Hóa ra chỉ là một khối tàn cốt, cũng không có phù văn, ta đã nói làm sao lại xuất hiện sớm như vậy, cũng không phải là bảo vật vô giá gì."
"Sớm nói một chút, hại trái tim ta thiếu chút nữa ngừng đập, nếu thật là Thiên Cốt đoán chừng Nhân Hoàng cũng sẽ tới cạnh tranh."
Mọi người nói, cảm giác như trút được gánh nặng, bởi vì rất nhiều người căn bản không có năng lực cạnh tranh một khối Thiên Cốt, đồng thời còn có chút bất mãn, hai người trên đài chỉ vì muốn thay đổi bầu không khí nhưng cũng khiến cho bọn họ sợ hãi.
"Cũng không phải không có chút hoa văn nào, có một ít đường cong mơ hồ, thế nhưng không phải phù văn." Ông lão trên đài tiếp tục bổ sung, sau đó đưa cho một cô gái mang tới lần lượt tất cả các phòng khách quý.
Những vị khách quý đều có đặc quyền trong phòng đấu giá, họ có thể tiếp xúc đến trân phẩm.
Thạch Hạo tự nhiên là cầu còn không được, sau khi cầm trong tay, nó càng thêm vững tin khối cốt này và Nguyên Thủy Chân Giải có cùng tính chất, chắc chắn không có gì khác nhau.
Bên trên khối cốt trắng muốt này có một ít đường cong tán loạn, nó không phải là cốt văn hay bảo thuật. Hai mắt nó chớp động, cuối cùng giao lại cho cô gái kia tiếp tục mang sang phòng khách quý khác.
"Ta ra 100 tinh bích." Có người báo giá.
"Ta ra 500 tinh bích!"
"Ta ra 1000 tinh bích!"
Mặc dù không có phù văn nhưng loại chất liệu đặc biệt này vẫn hấp dẫn sự hứng thú của rất nhiều người, tất cả đều muốn cạnh tranh mang về nghiên cứu một phen.
Tinh bích là một loại ngọc thạch ẩn chứa tinh hoa thiên địa, chỉ những đồ vật có thể hỗ trợ tu hành mới có tư cách làm tiền tệ cho những tu sĩ.
Trên thực tế tại trong mắt các tu sĩ, mấy trăm tinh bích cũng không phải là ít, khối cốt này có thể tăng lên đến một ngàn tinh bích cũng xem như xa xỉ.
Thạch Hạo vò đầu, nó thật sự là không có tinh bích, liền một tich bích cũng không. Chẳng lẽ thật muốn đấu giá khối Hải Lam Tủy kia, loại đồ vật tương tự như thế trong Túi Càn Khôn của nó vẫn còn.
"Một khối Hải Lam Tủy như vậy giá trị bao nhiêu tinh bích?" Nó hỏi hai thiếu nữ trong phòng.
Một thiếu nữ nghe vậy cả kinh, thè lưỡi rồi mới nói: "Báu vật vô giá, trước kia một khối lớn như nắm đấm cũng báo ra giá trên trời rồi."
"Như vậy à ..." Thạch Hạo xuất chỉ như đao, trong tiếng vang nhẹ trực tiếp chặt đứt một khối như đốt ngón tay, sau đó sao cho thiếu nữ, nói: "Thay ta hô giá."
"A ..." Hai thiếu nữ kinh hô. Một người run rẩy tiếp nhận khối Hải Lam Tủy kia, một thiếu nữ khác thì tranh thủ chạy đi thông báo với người phụ trách, tên nhóc thật sự là chà đạp thứ tốt mà.
"Ta ra ... một hạt Hải Lam Tủy." Thiếu nữ báo giá, thanh âm run run.
Trong phòng lập tức vang lên tiếng xôn xao, Hải Lam Tủy là vật gì? Bản thân nó không cứng rắn, nếu trong lúc luyện khí cho thêm vào một ít thôi cũng có thể gia tăng phẩm chất bảo cụ, là một tài liệu hiếm thấy.
Loại vật có thể tăng lên cấp bậc pháp khí, chân chính là thiên tài địa bảo.
Một khối cốt như vậy xác thực rất đặc thù, tuy nhiên cũng không đáng phải sử dụng Hải Lam Tủy để đổi chứ? Nó không có ấn ký phù văn, cũng không phải bảo cụ thông linh, mọi người đều cảm thấy không đáng.