Thạch Hạo không hề lộ ra hình dáng thật của mình, bởi vì Hoàng Đô Thạch Quốc đang ở thời loạn, thời gian Thập Ngũ gia đại náo thủ phủ đã qua một tháng, nó cũng không biết trong thời gian này đã xảy ra những chuyện gì nên cần phải cẩn thận hành sự.
Đặc biệt khi ở hải ngoại nó từng đại phát thần uy, g**t ch*t linh thân của mấy vị tôn giả, đây cũng không phải là một món nợ nhỏ, nếu như tính toán cặn kẽ thì là một tai họa ngập trời.
Nếu như để những người đó biết nó xuất hiện thì chắc chắn sẽ giáng lâm tiêu diệt nó!
Điều đáng mừng duy nhất chính là, một trận chiến ngoài hải ngoại khiến cho khắp nơi tổn thất nặng nề, tôn giả cũng phải bế quan, trong thời gian ngắn sẽ không xuất hiện.
Tường thành cổ xưa như được đúc từ kim loại, có một thứ ánh sáng lộng lẫy đầy lạnh lẽo, tựa như là bức tường thành khổng lồ được lưu lại từ thời Thần Ma, nó to lớn và bao la, khi đứng đối diện có cảm giác bản thân vô cùng nhỏ bé.
Cửa thành lầu còn cao hơn cả núi, nguy nga và hoàng tráng giống như một vị Thái Cổ hung thú đầy lạnh lẽo nằm dài ra, mắt nhìn thẳng vào những người ra vào.
Thạch Hạo đứng phía dưới nhìn tòa thành khổng lồ từ thời Thái Cổ đã xuất hiện, có thể tưởng tượng được năm tháng hào hùng khi khai quốc và hàng loạt huy hoàng ở năm đó.
Năm đó như dòng nước trôi qua, trên tường thành xuất hiện nhiều vết tích loang lổ, thế nhưng vẫn vô cùng kiên cố, trước sau không thể ngã được, nếu như không có chuyện ngoài ý muốn thì chắc chắn còn tồn tại cho đến một ngày hoàng triều này tan vỡ.
Nhiều người ra vào, nhiều loại mãnh thú kéo xe, rong ruổi đi qua, có người đến từ các vương hầu phủ đệ, có những thương nhân lớn vội vã giao hàng.
Dòng người tấp nập, nhân khẩu trong thành rất nhiều người, hàng ngày người ra ra vào vào cũng không biết biêu nhiêu cứ như là một dòng nước cuồn cuộn không ngừng.
Tuy rằng Thạch Hạo sinh ra ở đây thế nhưng lại không biết một tí gì về nơi đây, dù sao lúc ấy còn đang nhỏ chưa tới một tuổi, cơ bản không thể nào biết những chuyện trong thành được.
Mang theo tâm tư đầy phức tạp vào trong thành lớn này, đây là một nơi huy hoàng, tụ tập rất nhiều các lộ anh kiệt Thạch Quốc, được xưng là nơi tập trung tinh túy của mười phương.
Trong thành cực kỳ phồn hoa, vừa mới vào trong thì sự náo động ập vào mắt, ngựa xe như nước, dòng người cuồn cuộn, vô cùng náo nhiệt, trên đường chính rộng rãi đâu đâu cũng thấy người.
Mà hai bên đường là những cửa hàng có rất nhiều người vào mua, chuyện làm ăn vô cùng thuận lợi, da thú, bảo cốt, lão dược, binh khí... chỗ nào cũng có thể thấy được.
Ở bên trong một những kiến trúc to lớn có một vài phù văn đang lấp lánh, còn có hung thú đang gào thét, tất cả đều bị nhốt bên trong lồng sắt, những con hung thú này đều là món hàng để bán.
Hiển nhiên, bối cảnh của những thương nhân này rất thâm hậu, vô cùng không bình thường, nếu không thì dám dùng thứ gì để buôn bán những sinh linh mạnh mẽ như thế này.
Thạch Hạo hướng vào bên trong, hòa vào dòng người tấp nập, đây chính là thành trì hùng vĩ nhất mà nó đã gặp, trước đây cũng chưa bao giờ tới thủ phủ của một quốc gia nào cả. Nó lớn lên trong núi lớn, khi đi lang bạt thì chỉ đi mà một vài thành lớn mà thôi, cũng không hề có một tòa nào có thể sánh vai cùng Hoàng Đô Thạch Quốc.