"Tổ phụ của cháu... còn sống?" Thạch Hạo đờ ra sau đó réo lên, buồn, vui, sợ... đan xen lẫn nhau, nỗi lòng thấp thõm, cuối cùng thì tràn đầy hạnh phúc.
Nó thật sự rất khiếp sợ, trận chiến năm đó gia gia của hắn bị Tỳ Hưu trưởng thành truy sát, từ đó mất đi tin tức mất đi hành tung, tất cả mọi người đều cho rằng đã chết trận.
Nếu không thì nhiều năm qua lại không có xuất hiện?
Nếu như còn sống thì hắn sớm đã trở về, đặc biệt là Chí Tôn cốt của Thạch Hạo bị móc ra, Thạch Tử Lăng bị ép phải tha hương thì hắn sẽ không bao giờ khoan dung.
"Tổ phụ cháu ở nơi nào?" Thạch Hạo khi bình tĩnh lại thì hỏi.
"Ở Hoàng Đô Thạch Quốc." Liễu Thần đáp.
"Cháu muốn di, cháu muốn gặp gia gia." Thạch Hạo hét lớn, đã nhiều năm như vậy mà vẫn chưa từng gặp lại người thân, trong lòng nó vô cùng nhung nhớ.
Bởi vì nó biết, sở dĩ tổ phụ biến mất nghi là chết đi, hoàn toàn là do đi tìm thuần huyết cho nó nên phải tiến vào chiến trường Bách Tộc, đắc tộc rới Tỳ Hưu nhất mạch nên mới gặp phải huyết kiếp.
"Không nên gấp gáp." Đám người Thạch Lâm Hổ đi tới an ủi nó.
Thời gia thật lâu thì Thạch Hạo mới bình tĩnh lại, bất ngờ biết được tin tức này khiến nó thật sự rất kích động, trong đầu hiện đầy hình ảnh, chờ mong sẽ được gặp lại.
Vừa đi chính là hai năm, người trong thôn khi thấy nó trở về thì vô cùng cao hứng, cả đám xúm lai, ngoài từ Bì Hầu, Nhị Mãnh... đã kề vai sát cánh thì còn có đứa nhỏ một hai tuổi kéo kéo ống quần của nó, ngước lên nhìn đầy tò mò.
Nhị Mãnh, Hổ Tử, Bì Hầu đều đã thành hôn cả và cũng đã có con, ngay cả Tị Thế Oa cũng nhanh chóng chuẩn bị kết hôn.
"Thúc thúc, thúc thúc, chúng cháu muốn ăn món ngon!" Mấy đứa nhóc mắt mở to, tất cả đều ngửa cổ nhìn nó, tràn đầy sự chờ mong.
"Ha ha, biết là các ngươi là kẻ tham ăn, tất cả đều đang hi vọng ngươi trở về đấy." Tị Thế Oa cười to.
Vị thúc thúc duy nhất thích xông xáo ở bên ngoài, sau khi trở về sẽ mang thật nhiều đồ ăn ngon, những tên nhóc này đã nghe rất nhiều lần, xem nó như là món ăn ngon vậy.
"Thật là đáng yêu!" Thạch Hạo cười nói, véo má những đứa nhỏ này, có nam có nữ, từng đứa đều trắng trẻo non nớt, ngay thơ đáng yêu.
"Bụp" một tiếng, Thạch Hạo lấy ra một con hải thú, lập tức đám trẻ con réo lên không chút sợ hãi nào, còn mấy đứa nhỏ mới chập chững biết đi thì càng lao nhanh về phía trước khiến cho mọi người vội vàng ngăn lại.
"Ngày hôm nay sẽ mở một bữa tiệc hải sản thật lớn." Thạch Hạo cười nói.
Nó lấy ra một đống hải sản, như rùa khổng lồ, cá mập trắng, thuồng luồng biển, bạch tuộc ma... thật sự có rất nhiều loại đếm không hết được, tất cả đều rất kỳ lạ cổ quái.
Người trong thôn kinh ngạc thốt lên, bọn họ sinh ra ở trong Đại Hoang nên chưa từng thấy qua những thứ này, tất cả đều kinh ngạc, xoa xoa sờ sờ, tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Thôn thay đổi rất nhiều, mấy chục cây linh dược trước kia đều xanh mơn mỡ, mà nơi chính giữa vùng đất có một cây chuẩn thánh dược - Cây đào bạc, không ngừng thổ thụy phun hà.