Trận chiến này kết thúc, Ma Chu bỏ mình!
Thân hình Thập Ngũ gia to lớn, máu me toàn thân, khí thế ép người, nơi tay cầm theo một cái đầu lâu của Ma Chu to bằng cái bàn, ý như một vị Ma Thần, bốn phương yên lặng, kinh sợ lòng người.
Bích Ma Hắc Đồng Chu dài tới mười trượng, dũ tợn và hung ác, thây phơi trên mặt đất, những cọng lông nhện màu xanh biếc cứ như là sắc thép dính đầy máu tươi, cảnh tượng rất kinh khủng, kết quả này vượt qua hết mọi dự liệu.
Mưa ánh sáng xuất hiện liên miên, thi thể khổng lồ nằm trên đất và chiếc đầu lâu to lớn ở trong tay Thập Ngũ gia bắt đầu tan rã, như là băng tuyết bị hòa tan chớp mắt biến mất.
Đây là linh thân của Thái Cổ Ma Chu cũng không phải là bản thể, sau khi chết thì hóa thành thần lực bản nguyên, tiêu tán trong hư không.
Tháp đồng giữa không trung phát sáng, rực rỡ cực kỳ, bên trên có một ý chí mạnh mẽ nào đó đang gào thét, đó là dấu ấn của Thái Cổ Ma Chu để lại trong tháp.
"Dám giết linh thân của ta..."
"Trận chiến này kết thúc, hết thảy đã kết thúc." Nhân Hoàng mở miệng, cả người toàn là ánh sáng, uy nghiêm cực kỳ, không thấy rõ được chân thân cứ như đang đứng bên trong mặt trời màu vàng vậy.
Đến giờ khắc này thì mọi người nghi ngờ không thôi, đồng thời cũng có chút sợ hãi, lẽ nào Nhân Hoàng sớm đã biết được kết quả như thế này? Vì vậy nên mới đáp ứng cuộc chiến của bọn họ, tạo nên ràng buộc.
Tiếng hừ lạnh truyền tới, chiếc tháp đồng chấn động mở ra một thông đạo, nháy mắt biến mất.
Ngày hôm đó, Hoàng Đô chấn động mạnh, Đại Ma Thần trở về, mạnh mẽ ra tay, trước tiên đánh bại Võ Vương, sau chiến thắng Vũ Vương, rồi lại chém chết Thái Cổ Bích Ma Hắc Đồng Chu, thần uy kinh thế!
Tất cả mọi người đều ồ lên, một người cho rằng đã chết đi vậy mà giờ lại mạnh hơn xa với dĩ vãng, như vậy sao không làm người khác kinh hãi, toàn bộ Hoàng Đô sôi trào.
Sau đó không lâu, Nhân Hoàng triệu Đại Ma Thần vào cung.
Rất nhanh, có tin tức truyền ra, Nhân Hoàng muốn phong ông thành Ma Thần Vương. Lập ra một phủ mới trở thành vương hầu quyền thế ngập trời!
Đêm đó, các tộc lớn đều chấn động hoàn toản không thể yên tĩnh được, rất nhiều người khó lòng chợp mắt, tin tức nay chưa thể xác định thế nhưng lại khiến nỗi lòng bọn họ nổi sóng không ngừng.
Nhiều năm qua khi Thập Ngũ gia và Thạch Tử Lăng biến mất, đối với mạch này của Võ Vương phủ, thái độ của một vài tộc lớn đã thay đổi rất nhiều, đêm đó trong lòng bọn họ cảm thấy vô cùng nóng.
...
Sáng sớm, Bắc Hải.
Mặt trời ló dạng trên mặt biển, lúc đầu màu đỏ hồng thời gian không lâu sau thì trở nên rực rỡ, ánh bính minh màu vàng chiếu lên mặt biển tựa như là một mảnh lớn ánh vàng vỡ vụn.
Một chiếc thuyền U Linh di chuyển theo gió, hướng thẳng về một phía.
Trên thuyền có một thiếu niên duỗi thẳng người, dõi mắt nhìn về nơi xa, xoa xoa cặp mắt to, nói: "Nhanh nhìn thấy đất liền đi mà."
Ở bên cạnh nó, có một sinh linh màu vàng bé nhỏ tròn vo bằng nắm tay vọt lên, đi tới một bên thuyền rồi vứt mạnh lưỡi câu, quăng vào trong nước biển bắt đầu ngồi câu cá.
Đây chính là Thạch Hạo và Bóng Lông, sau đoạn thời gian chiến đấu ở hang ổ Côn Bằng nó vẫn một mực chạy ở phía sau, đương nhiên cũng chẳng lo lắng chút nào.
Tuy rằng lưu lạc ở hải ngoại hai năm thế nhưng nó vẫn tu hành và chinh chiến. Lúc đó cũng không có thăm dò hài dương thật cẩn thận. Lúc này thì cảm thấy rất mới mẽ, trên đường đi thỉnh thoảng ngắm cảnh và thăm dò một vài di tích trên những hải đảo.