Trên đường chính có một bóng người bước từ từ, hư tịch và mờ ảo, trên tay hắn đang nâng một chiếc tháp đồng đi tới trước Võ Vương phủ.
"Dừng lại!" Có người quát nhẹ ngăn cản không cho hắn tiến lên.
"Cọt kẹt."
Cửa lớn màu đỏ son đẩy ra, một người đàn ông xuất hiện, lọn tóc đen bóng, nước da trắng hồng trong suốt cứ như là ngọc thạch, hai mắt ẩn hiện linh quang, khí chất xuất chúng.
"Các ngươi lui lại." Hắn mở miệng, khiến cho người lui lại hai bên.
Khi Thập Ngũ gia đại chiến với Vũ Vương thì Thạch Tử Đằng lùi lại lầu gác trong Võ Vương phủ một mực chờ đợi để nghênh tiếp người này vào trong phủ đệ.
Đây là một người đàn ông chừng bốn mươi tuổi, cặp mắt đen láy và sâu lắng, tuy không thể nói bằng vực sâu thế nhưng hình thành nên một vòng xoáy đáng sợ như muốn nuốt chửng hồn phách người khác vậy.
Mái tóc của gã có màu xanh biếc, thân thể không cường tráng lắm, cao to và như không tồn tại, không nói một lời nào phảng nhất như hòa vào trong không khí, khiến người ta không thể cảm ứng được sự tồn tại của hắn.
Thạch Tử Đằng tiến lên chào rồi dẫn vào nơi sâu nhất trong phủ.
"Ngươi là ai?" Trong phủ có người quát lên.
Vừa nãy Thạch Tử Đằng đứng đối lập với Đại Ma Thần, mà trong khi Thập Ngũ gia đại chiến với Vũ Vương thì hắn đã rời khỏi chiến trường, bây giờ trở về lại dẫn theo một người, sao lại không khiến người khác cảnh giác.
Gã vừa mới tới quay đầu lại, con mắt đen thui như là hai cái hố đen hình thành nên hai vòng xoáy.
Cách đó không xa, người quát hỏi nhất thời hét to một tiếng, ngã ngửa trên mặt đất, từ mi tâm bay ra từng tia hào quang.
Bên cạnh, thân thể của những người khác phát lạnh nhanh chóng rút lui.
Chuyện này rất kỳ lạ, chỉ bị người kia liếc mắt nhìn một cái thì hồn phách như rồi khỏi cơ thể chui vào trong mắt của đối phương, vô cùng đáng sợ.
"Thạch Tử Đằng, ngươi muốn làm gì đây?" Xa xa, một vài nguyên lão giật mình, lớn tiếng chất vấn.
"Không có gì, mời một vị trưởng bối tới làm khách thôi." Thạch Tử Đằng lời nói bình thản, tiếp tục dẫn người này vào nơi sâu trong phủ đệ.
Việc vừa rồi khiến một đàm người kiên kỵ, đặc biệt là mấy lão huynh đệ của Thập Ngũ gia đã lấy ra bảo cụ xông về phía trước, chuẩn bị ngăn cản.
"Chư vị đừng có làm bậy, các ngươi đều là trưởng bối của ta, hãy nói chuyện nhẹ nhàng với nhau, ta tới là để ngừng chiến." Thạch Tử Đằng nói.
Mọi người sao mà tin được, với tính cách khi hắn đối địch với Thập Ngũ gia thì nhất định sẽ có hậu chiêu rất mạnh me, mà lúc này lại xuất hiện một người kinh khủng đến như vậy thì sao mà tin được.
Giữa bầu trời, Đại Ma Thần thân hình cao lớn trở về liền hạ xuống, nhìn về phía người tóc xanh nói: "Đến là vì ta?"
Sau đó ông bước nhanh rồi ngồi lên một chiếc ghế lớn, không có nhìn y mà tập trung về phía Thạch Tử Đằng, nói: "Từ Đằng, còn chưa từ bỏ ý định sao?"
"Thập Ngũ thúc, ngươi quá mạnh nên ta mời đến một vị trưởng bối để phân xử." Thạch Tử Đằng cười lạnh nói.
"Cái mũi tên đó của ngươi chính là lấy được từ trong rừng rậm hay sao, lấy ra nhìn tí coi." Người tóc xanh nhìn lại, con mắt hóa thành vực sâu.
"Chiếc tháp đồng trong tay ngươi là do ta đánh mất, đưa ta nhìn xem tí nào." Thập Ngũ gia cũng liếc gã.