"Là ta đã trở về, từ biệt nhiều năm, gia gia, người còn khỏe không, con hướng người thỉnh an." Bên trong màn mưa một người đi tới, ung dung chậm rãi cực kỳ trầm ổn, thân thể hắn không có hào quang, cũng không có phù văn hộ thể thế nhưng không một giọt mưa nào dính trên người được.
Người này vóc dáng thon dài, bước đi trầm ổn, có nhịp điệu đặc biệt, không sáng nhưng lại phập phù, như tùy ý, cảm giác như hắn không tồn tại. Bởi vì hắn đã hợp thành một thể với chốn thiên địa nơi đây.
"Tử Đằng, ta vẫn chờ ngươi trở về, gia gia đã bị người phế bỏ!" Thạch Uyên kêu lên, lúc này mặt hắn như tro tàn, oán khí vô cùng mạnh mẽ.
"Gia gia, người không cần sợ, con đã trở về!" Thạch Tử Đằng thanh âm trở nên lạnh.
Khi hắn xuất hiện, rất nhiều người ở Võ Vương phủ sắc mặt đều thay đổi.
Thạch Tử Đằng, một người đàn ông mạnh mẽ, tiếng tăm không không lớn mấy trong Hoàng Đô, thế nhưng nếu trong mắt người hiểu chuyện thì hắn là một người vô cùng đáng sợ.
Đây là một người thần bí và biết điều, trong tình huống bình thường sẽ không ra tay, một khi ra tay tất nhiên sẽ cay nghiệt và tuyệt tình, đối thủ khó lòng mà sóng sót.
Uy danh của hắn không biểu lộ, bởi vì hắn rất ít xuất hiện ở Hoàng Đô, quanh năm tu hành bên ngoài, mấy năm mới trở về một lần, dài nhất thì gần cả chục năm.
Hoàng Đô có một tin đồn, đồn rằng hắn đã bái nhập Thái Cổ Thần Sơn, nhận một vị Thái Cổ hung thú làm sư phụ, nhiều năm qua vẫn tìm hiểu vô thượng đại đạo cho nên rất ít khi trở về.
Đây cũng chỉ là tin đồn, một vài người hiểu rõ sức chiến đấu của hắn thì vô cùng kiêng kỵ.
Mà bên trong Võ Vương phủ cũng rất lưu ý tới đứa con cháu ít khi về phủ này, bởi vì rất nhiều người biết có khả năng tin đồn đó không phải là giả!
"Thập Ngũ thúc, nhiều năm không gặp, ngươi thật còn sống?" Thạch Tử Đằng đi tới, lộ ra chân thân. Dáng vẻ của hắn chỉ tầm hai bảy hai tám tuổi, thế nhưng tộc nhân đều biết hắn đã hơn bốn mươi rồi.
Vóc người hắn thon dài và kiên cường, nước da vô cùng trắng hồng, bề mặt như ngọc thạch lấp lánh ánh sáng lộng lẫy, đối mắt thâm thúy như tinh không, toàn bộ mái tóc đen tuyền và dày đặc rối tung ở trước ngực và sau lưng, có một loại khí chất đặc biệt.
Có một vài người chỉ cần ta nhìn sơ qua thì ấn tượng đã khắc sâu, cảm thấy không phải là vật trong ao, sớm muộn gì cũng có ngày một bước lên trời, hiển nhiên Thạch Tử Đằng chính là người như vậy.
"Ta thật rất mệt, khi trở lại tộc khiến ta cảm thấy buồn rầu và thất vọng." Thập Ngũ gia nói, thân thể ông hùng vĩ, trong lòng nghĩ gì thì nói cái đấy.
"Thập Ngũ thúc, xem ra tinh khí thần của ngươi cũng dồi dào, cuồn cuộn như biển, sao lại nói là mệt." Thạch Tử Đằng lên tiếng.
"Cần gì chớ, ngươi trở về không phải muốn đối phó ta sao?" Đại Ma Thần khí thế như vực sâu, sâu không lường được, trong cặp mắt có ngân hà tiêu tan, nhìn chằm chằm về phía trước.
"Thật sự ta không muốn đối lập với Thập Ngũ thúc. Nhưng có lúc không thể nào chọn lựa được, sự tình đến mức này có thể làm sao được?" Thạch Tử Đằng bình thản nói.
"Tất cả mọi chuyện ngươi đều biết, rất rõ ràng sao?" Thập Ngũ gia hỏi.
"Vâng, chuyện năm đó ta cũng đã biết, chuyện hồi nãy ta cũng minh bạch." Thạch Tử Lăng đáp.
Đại Ma Thần vẻ mặt lạnh lùng, hắn biết đứa cháu này tư chất thật sự rất siêu phàm, hơn xa những thiên tài khác, tiềm lực rất lớn, nếu như đối lập cảm thấy có chút đáng tiếc.