Võ Vương trúng tên, máu tươi tràn ra, rơi xuống dưới sân, lúc này bị thương rất nặng, hoàn toàn mất đi năng lực chiến đấu!
Giờ khắc này, trong thiên địa im lặng như tờ, vậy mà kết thúc lại như vậy, khiến người khác không thể tin được.
Võ Vương thất bại!
Hắn ngang dọc Đại Hoang, quát tháo phong vân, nhiều năm qua uy danh hiển hách, có phong thái của bậc làm Vương, cường thế tuyệt luân, hiện tại lại bị bắn hạ, mưa máu bắn tung tóe.
Như vậy sao không khiến người ta chấn động?
Đây chính là Võ Vương, chỉ một danh hiệu thì khiến cho Thạch Quốc chấn động, hiện tại lại thất bại làm người khác khó tin được, tất cả đều ngẩn ngơ.
Những năm gần đây, tuy hắn rất ít xuất hiện thế nhưng uy danh vẫn còn uy chấn thế gian, không hề nghĩ tới sẽ có kết quả như vầy.
Cuối cùng, Hoàng Đô sôi trào, trận chiến này kết thúc, Võ Vương đại bại, Thập Ngũ gia một mũi tên bắn thủng thân thể hắn, khiến hắn mất đi năng lực tái chiến.
Các vương hầu tộc lớn đều bàn tán sôi nổi, trận chiến này quá mức kinh người, chiến đấu không phải trong thời gian ngắn, cuối cùng kết cục lại thành như vậy, rất nhiều người chấn động.
Bất kể ta những vương tộc hay là tu sĩ bình thường lúc này đều kích động, huyên náo không thôi, phố lớn ngõ nhỏ khó lòng yên tĩnh.
Phong ba như thế nhất định sẽ trở thành một cơn bão táp phủ kín các nơi, nhiều ngày sau khó mà dẹp tan được, và sẽ trở thành đề tài nóng bóng nhất.
Bên trong Võ Vương phủ, đám người Thạch Uyên sắc mặt trắng bệch, đây là một đả kích rất lớn đối với bọn họ, ngay cả Võ Vương cũng thất bại thì mình sẽ như thế nào? Đối với bọn hắn mà nói, cả thế giới này như bị lật ngược lại.
Thất bại này khiến cho niềm tin của bọn họ mất sạch, vô tình và tàn khốc, khiến toàn thân bọn họ lạnh lẽo.
Cho tới những lão huynh đệ của Thập Ngũ gia, từng người khiếp sợ sau đó là vui mừng, kết quả này thật là nằm ngoài dự đoán của bọn họ. Vốn đang rất lo lắng, không hề nghĩ rằng...đại thắng.
"Sao lại vậy, ta không tin!" Một gã nguyên lão bị phế bỏ tu vi gầm nhẹ, thân thể run rẩy, con mắt đỏ kè, nhìn chằm chằm Võ Vương.
Đám người Thạch Uyên sắc mặt cũng xám như tro tàn, há miệng muốn nói câu gì nhưng không làm sao mở miệng được.
"Lão Thập Ngũ, ngươi không sao chớ?" Một vị lão huynh đệ hô lớn, sợ ông cũng bị thương nặng.
Giữa bầu trời, ánh sáng cả người Đại Ma Thần thu lại, khóe miệng có máu chảy ra, thế nhưng tinh khí thần lại tràn trề, giống như là một lò lửa lớn cực kỳ dồi dào, không có gì đáng lo.
Đặc biệt trong đôi tròng mắt vô cùng thâm thúy, thần mang tình cờ b*n r* như là tia chớp đầy cả bầu trời, ông bay xuống, lau đi vết máu nơi khóe môi.
Một bóng dáng cao lớn như vậy, đánh bại Võ Vương, quả nhiên là Ma Thần, khiến mỗi người phải run sợ, cũng vì đó mà chấn động.
Đại Ma Thần - danh xứng với thực!
Xa xa, Võ Vương gượng dậy, bên sườn trái xuất hiện một lỗ máu, xương đều gãy nát hết, thương thế rất nặng, nếu lại tiếp tục ắt phải chết.
Hắn không nói lời nào, thần quang lần nữa bao phủ toàn thân, không người nào có thể thấy được vẻ mặt của hắn.