Võ Vương ho ra máu?
Trên mặt đất, đám người Thạch Uyên thấy tình cảnh này thì sắc mặt trắng bệch, tất cả đều bị dọa cho chết khiếp, Đại Ma Thần đến cùng thì mạnh đến trình độ nào, kích thương cả Võ Vương?!
Những người này đều dựng cả lông tóc, lạnh lẽo từ đầu tới chân. Vốn khi thấy Võ Vương xuất hiện họ còn hy vọng sẽ trấn áp được Thập Ngũ gia vì bọn họ mà xuất thủ, nhưng không bao giờ ngờ được rằng kết quả sẽ thành ra như vậy.
Phương xa, những cường giả thuộc các tộc lớn khác đều hít một ngụm khí lạnh, Đại Ma Thần thật là mạnh, khiến người kinh sợ, từ biệt mười mấy năm khi trở lại khiến cả Hoàng Đô chấn động.
Võ Vương bị chấn cho thổ huyết, thế nhưng vẫn không có lùi bước trái lại cười dài, máu tươi khuếch tán trong không trung, không ngừng hóa lớn rồi biến thành một hồ nước màu đỏ ngòm.
Hai mắt của hắn rất lạnh, tuy khóe miệng nở nụ cười thế nhưng lại mang theo vẻ lạnh lẽo, hai tay hợp lại hồ máu ầm ầm vang lên bao thủ lấy Thập Ngũ gia.
Mọi người giật mình, đây là thần thông, chỉ một ngụm máu mà lại hóa thành một hồ nước, phù văn dày đặc, nói như vậy thì chỉ cần một giọt máu của hắn cũng đủ g**t ch*t một đám người?
Thập Ngũ gia không hoảng sợ, bàn tay đánh về phía trước, sóng máu hoàn toàn ngập trời, cuồn cuồn mà đi, đánh văng cái hồ máu này.
Võ Vương ánh mắt càng thêm lạnh lẽo, hai tay lại vỗ vào nhau, sóng máu lại nổi lên hơn nữa cực kỳ cuồng bạo, phù văn sáng rực khiếp người kèm theo một luồng sát ý lăng thiên, nhấn chìm Thập Ngũ gia vào trong.
Lần này, sóng máu cuồn cuộn, liên miên không dứt, thu gom tinh khí mười phương phải luyện hóa cho bằng được Thập Ngũ gia.
Đại Ma Thần hừ lạnh, một tay phát sáng, ầm một tiếng, ông lấy phù văn diễn hóa thành một chiếc đỉnh lớn trấn áp xuống, thu toàn bộ dòng máu vô tận đó vào trong, rồi ngồi xếp bằng nơi đó bắt đầu luyện hóa.
"Đây là một lò bảo dược huyết nhục, ai muốn?" Thập Ngũ gia mở miệng.
Bên trong đỉnh sôi trào, hồ máu bị sấy khô nhanh chóng hóa thành một viên đan tỏa ra ánh lửa, tinh khí tuông trào.
Võ Vương vẻ mặt càng lạnh hơn, đối phương chính là đang chế nhạo mình, hôm nay bị thương xác thực là nằm ngoài dự liệu của hắn, không ngờ đối phương lại mạnh mẽ như vậy.
"Lão Thập Ngũ, ngươi rất giỏi!" Võ Vương hét lớn một tiếng.
Như là lũ quét, thanh âm nặng nề và hùng hồn truyền đi rất xa. Trên đỉnh đầu Võ Vương, chiếc lư đồng hoen ố gỉ xanh nhanh chóng tróc ra.
Bên trên chiếc lưu xuất hiện một con kim ô trông rất sống động, mà trên người có rất nhiều sọc vằn tuyệt đẹp khiến cho cái lư này càng hùng vĩ và tinh xảo.
Chiếc lư này lộ ra hình dáng thật sự, bên trong lửa cháy hừng hực, bên ngoài thì có vô tận ký hiệu cổ xưa và thần bí, như là tự có sinh mệnh bản thân, vào đúng lúc này bùng phát ra.
Một tiếng nổ vang, lò lửa phát sáng khiến cho cả mặt trời trên cao cũng phải ảm đảm phai mờ theo. Lư đồng óng ánh, không còn cổ điển mà có khí tức sinh mệnh của bản thân.
Hơn nữa trên thân lư phát ra những ánh sáng chói mắt, một con kim ô giang cánh vọt ra, ánh lửa lấp lánh, cả người như kim loại, vô cùng ác liệt.
Tiếp theo lại thêm một con khác bay ra, cặp cánh màu vàng rực rỡ đến mức người khác phải run sợ, đây cũng quá chân thật mà, tràn đầy khí tức đáng sợ.
Con thứ ba bay ra, cặp mắt màu vàng quét nhìn về Thập Ngũ gia, sát khí ngập trời. Cứ như thế sau con kim ô vây quanh lư đồng.
Đây là một món cổ bảo bị kim ô vờn quanh, giống như là có rất nhiều người đồng loạt phát sáng vờn xung quanh.