"Khiêng bọn họ xuống!" Võ Vương quát lên, lệnh cho những người hầu mang những nguyên lão bị phế rời đi.
Nơi đây trở nên hừng hực, hào quang nóng rực, tựa như nơi nghỉ chân của thần linh, Võ Vương đứng ở trung tâm, được hào quang bao phủ khiến cho người khác có cảm giác không thể với tới được.
Đại Ma Thần không thích giết chóc, người chết cũng không quá nhiều. Mà Võ Vương cảm thấy còn có cơ hội, nếu như hắn có thể đột phá cảnh giới hiện tại thì có thể làm cho những người này phục hồi như cũ.
Đại Ma Thần ánh mắt lạnh lùng, cũng không có ngăn cản, bởi vì cơ bản thân ông không cho rằng những người này thuộc cùng một cấp độ với mình, cũng không phải là địch thủ phải lưu ý để đối phó.
Nói theo một ý nghĩa nào đó, hôm nay cũng không phải là báo thù, cũng chỉ là chữa trị bệnh nặng kéo dài cho bộ tộc mình mà thôi, những người này ngày sau không đáng sợ chút nào.
Đám người Thạch Uyên sắc mặt xám như tro tàn, bọn họ cảm thấy ý nghĩa mà Đại Ma Thần để bọn họ sống sót, có thể cũng chỉ là để xem Thạch Nghị có hay là không quân lâm Hoang Vực mà thôi.
"Lão Thập Ngũ, đường do chân ngươi chọn, hỏi lại lần nữa, có hối lỗi hay không?!" Võ Vương hỏi, âm thanh lạnh lẽo không còn ôn hòa như trước nữa, có một luồng sát khí ép người.
Đáp lại câu hỏi của hắn là một chưởng của Thập Ngũ gia, một mảng phù văn tỏa ra, như là sóng lớn vỡ bờ mênh mông cuồn cuộn, bao la cực kỳ, bao phủ toàn bộ thế giới.
Thời khắc này không cần nhiều lời, Đại Ma Thần dùng hành động để nói cho hắn biết, quyết tâm lúc này của ông mạnh đến mức nào, thậm chí cũng chẳng thèm nói thêm điều gì nữa.
"Được!" Võ Vương gào thét.
Hắn rít lên một tiếng, như là sét nổ giữa trời cao, từng mảng ánh vàng liên miên xuất hiện, hắn vung ra một bàn tay lớn vô cùng hùng vĩ.
Mọi người giật mình, trong lòng bàn tay này có nhật nguyệt tinh thần vờn quanh, vô cùng thần bí khiến người khác rung động.
"Thế giới trong lòng bàn tay!"
Rất nhiều người hít vào một hơi lạnh, đây là một môn đại thần thông, hơn nữa không phải tuyệt đỉnh cao thủ tuyệt không thể thi triển, yêu cầu tu vi cực kỳ cao.
Thời khắc này, những lão huynh đệ của Thập Ngũ gia da đầu tê dại, tất cả đều biến sắc mặt, Võ Vương quá lợi hại, bế quan nhiều năm cũng đã tinh tiến và đột phá, không hổ là một người đàn ông từng tranh bá ở Thạch Quốc.
"Ầm ầm!"
Bàn tay lớn hướng tới, trải rộng về trước, như muốn chụp cho bằng được Thập Ngũ gia, trong lòng làn tay có vô tận sương mù khuếch tán, hiện ra vô cùng to lớn.
Thập Ngũ gia bay lên trời, toàn thân lượn lờ ánh nhiệt, còn như là một vị thần linh muốn bổ đôi cả thiên địa, ông đã lên đến trời cao.
Võ Vương thân hình bất động, như trước đứng ở trong sân, thế nhưng bàn tay lớn đó cũng lao lên không trung, bao phủ tất cả.
Vù một tiếng, thiên địa run rẩy, năm ngón tay đột nhiên biến lớn, mỗi một ngón trở nên vàng óng, xuất hiện đầy khí đất, như là năm cây cột chống trời, to lớn cực kỳ,
"Ầm!"
Bàn tay bao trùm lấy Thập Ngũ gia, từ từ nắm lại như nhốt ông vào bên trong.