Câu nói vừa ra, hiện trường trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều sợ hãi, Đại Ma Thần cũng quá mạnh mẽ, lời nói như thế mà cũng dám thốt thành lời, ngang tàn cỡ nào!
Võ Vương nếu như không muốn ngồi ở vị trí này thì liền phế bỏ hắn, chắc chắn câu nói này sẽ tạo ra phong ba ngập trời, mặc dù không biến thành hành động nhưng cũng sẽ khiến cho Hoàng Đô chấn động mạnh.
Đại Ma Thần muốn truyền một tín hiệu, ông rất bất mãn, không chỉ đang cảnh cáo mọi người ở Võ Vương phủ, mà đang hướng về bên ngoài biểu lộ một quyết tâm nào đó.
Ông muốn chỉnh đốn và thay đổi hết tất cả sao, có thể người cầm quyền của Võ Vương phủ phải thay đổi rồi, nếu truyền đi thì không chỉ chấn động các vương hầu lớn mà đến cả Nhân Hoàng cũng phải liếc mắt!
"Ngươi... Lão Thập Ngũ, câu như vậy mà ngươi cũng dám nói sao?!" Một vị trưởng bối quát lớn.
Những câu nói này đối với bọn hắn vô cùng chấn động, muốn lật đổ tất cả Võ Vương phủ, lực trùng kích quá mạnh mẽ, rất nhiều người cảm thấy toàn thân phát lạnh, không thể chấp nhận được.
"Bên ngoài mạch này thì huy hoàng thế nhưng bên trong lại xảy ra vấn đề lớn, gặp phải bệnh nặng, nên cần điều trị!" Thập Ngũ gia bình tĩnh nói, rồi nhìn xuống mọi người bên dưới.
"Ngươi đang nói cái gì, lão Thập Ngũ, ngươi có hiểu lời nói của mình đại biếu ý gì không, muốn đảm nhiệm, đừng nên trở thành tội nhân chia rẽ phủ ta!" Một vị nguyên lão hét lên.
"Ta đương nhiên là biết minh đang làm gì, chỉ là do các ngươi không biết tình trạng hiện tại mà thôi! Còn nói ta chia rẽ sao, từ mười ba năm trước các ngươi đã làm ra chuyện ngu xuẩn gì, Võ Vương phủ cũng đã bị chôn vùi hạt giống mục nát, sớm muộn gì cũng xảy ra vấn đề lớn!" Thập Ngũ gia lạnh lùng quét mắt nhìn mọi người, giọng điệu bình thản, nói: "Giống như một cây đại thụ, nhìn như xanh tươi thế nhưng bên trong đã sinh sâu mọt, sớm muộn cũng phải mục nát, hiện tại việc ta cần làm đó chính là tiêu diệt hết những con sâu mọt này!"
"Ngươi..." Có mấy người biến sắc mặt, nhưng cũng có rất nhiều người sợ hãi, thân thể run rẩy, cảm giác sợ hãi ùa tới.
"Bênh nặng, điều trị!" Thập Ngũ gia vô cùng thẳng thắng và quả đoán, sau khi nói ra mấy chữ, ngồi trên chiếc ghế bọc da thuồng luồng, con mắt vô tình nhìn chằm chằm người bên dưới: "Nên chấp hành gia pháp, đừng mong một ai có thể thoát tội!"
Lập tức, rất nhiều người hoảng sợ giống như là nghe được lời tuyên án tử hình dành cho mình, có ai mà không sợ? Cho dù nhân vật lợi hại đi nữa, một ngày đối mặt với tử vong thì cũng phải sợ hãi.
"Ngươi... Chẳng lẽ muốn tạo phản sao?" Một ông già ngoài mạnh trong yếu thật sự rất sợ hãi, thật sự rất sợ khi phải lập tức kết thúc sinh mệnh.
"Không phải ta muốn phản mà là các ngươi phản. Vi phạm tổ huấn, huynh đệ chém giết, xử sự bất công, phá hoại tộc quy, phản cả ân tình luân lý!" Thập Ngũ gia đứng dậy, bùng phát ra một luồng khí thế mạnh mẽ tuyệt luân, quát lên: "Là các ngươi tạo phản!"
Tất cả mọi người ngớ người, Đại Ma Thần muốn làm gì đây, gán ghép cho bọn họ cái tội là người phản nghịch? Tất cả mọi thứ sao lại đổi ngược lại thế này.
Những lời này nói ra cứ như là quả búa bằng sấm sét, nện từng cái một vào trong lòng bọn họ khiến cho những người này lỗ tai đau nhói, đầu óc phình to, lần lượt từng người ho ra đầy máu.
"Cứ theo như quy củ, bắt đầu chấp hành tộc quy!" Đại Ma Thần ngồi xuống, thân thể to lớn có vẻ khiếp người, thanh âm này lọt vào tai mọi người tựa như là ma âm.
"Không!" Có người kêu to.