Thạch Lạp sắc mặt tái nhợt, co quắp ngồi trên mặt đất, hai mắt vô thần, luồng thần âm vừa rồi chấn động khiến cho hồn phách của hắn suýt chút nữa bay ra ngoài, cực kỳ sợ hãi, thân thể run bần bật.
"Lão Thập Ngũ, ý ngươi là gì đây?" Bên cạnh, Thạch Uyên khá là trầm tĩnh, lớn tiếng quát hỏi.
Tu vi của hắn cực sâu, dùng "ÂM Ba công" tương tự như "Chân Hống khiếu" đánh thức Thạch Lạp, sợ hắn thần trí không tĩnh táo mà "nói bậy".
Thạch Lạp hồi phục lại tinh thần, trên mặt không còn chút màu máu, phát hiện mình đang ngồi dưới đất, lòng bàn tay đầy mồ hôi hột, ngay cả chiếc ghế Kim Ti Hoàng cũng bị chia năm xẻ bảy, nát thành một đống vụn, hắn lạnh cả người, trong lòng vô cùng sợ hãi.
"Lão... Thập Ngũ, thái độ của ngươi ... là sao?" Hắn vừa mới mở miệng liền phát hiện thanh âm của mình hơi run run.
Trong cung điện, tất cả mọi người cảm thấy hàn khí xuất hiện, thời gian nhiều năm trôi qua, Thập Ngũ gia vẫn đáng sợ như thế, chỉ một tiếng hét mà khiến cho tâm mọi người bất ổn, suýt chút nữa tan vỡ, đây quả nhiên quá đáng sợ.
"Còn hỏi ta làm cái gì? Trả lời ta, Hạo nhi của ta đâu?" Thập Ngũ gia là người phương nào, thực lực mạnh mẽ, được xưng là Đại Ma Thần, vừa nãy chỉ trong chớp mắt ông ta liền phát hiện có điều không đúng.
Rất nhiều toát mồ hôi lạnh, quá mạnh mẽ, linh giác quá nhạy cảm, chuyện này khiến cho bọn họ sợ hãi, chuyện năm đó muốn bại lộ rồi sao?
Vốn là bọn họ đã cùng thương lượng trước rồi, trước tiên ổn định Thập Ngũ gia, tận lực kéo dài thời gian chờ Võ Vương xuất quan, chờ viện binh mạnh mẽ xuất hiện.
Bây giờ nhìn lại,Thập Ngũ gia nhanh trí vô cùng, vừa mới phát hiện lỗ hỗng, trong nháy mắt liền hiểu rõ vấn đề, trực giác quả nhiên kinh người.
"Hạo nhi không có ở trong phủ, một thời gian ngắn nữa sẽ trở về." Một vị trưởng bối lên tiếng.
Thạch Uyên rất trầm ổn, nói: "Vợ chồng Tử Lăng đi tới Tây Cương, Hạo nhi đương nhiên phải đi theo, ta nghĩ chắc nửa tháng nữa sẽ trở về. Trung Thiên, chúng ta đều hiểu rõ, ngươi rời đi nhiều năm nên rất nhớ con cháu, nhưng không nên gấp gấp, thể nào cũng sẽ gặp thôi."
"Lão Thập Ngũ, lời nói của ngươi rất kỳ cục, dù gì ta cũng là trưởng bối của ngươi, ngươi hét một tiếng suýt chút nữa đánh tan thần hồn của ta rồi." Thạch Lạp ổn định lại tâm thần, từ từ ngồi dậy khỏi mặt đất.
"Là các ngươi già, ta vẫn còn trẻ?" Thập Ngũ gia vẻ mặt bình tĩnh, thế nhưng uy thế trong giọng nói dọa khiếp người.
Đây giống như là một tòa núi lửa đang hoạt động, tuy không có dâng trào thế nhưng lại vô cùng nóng rực, khí tức này mang tính chất hủy diệt đang khuếch tán, lúc nào cũng có thể nổ tung.
"Ngươi... đang nói cái gì, ta không hiểu." Sau khi đứng dậy, Thạch Lạp lui lại phía sau, bắp chân của hắn bỗng nhiên run lên, bước đi đều run rẩy.
Rõ ràng là vãn bối của hắn thế nhưng Thạch Lạp cảm thấy ngược lại chính mình mới là hậu bối, nơm nớp lo sợ trước mặt Đại Ma Thần, có cảm giác gần như nghẹt thở.
Trong cung điện hoàn toàn yên tĩnh, mọi người thấy Thạch Lạp run rẩy lùi lại, không biết nên đồng tình hay là cảm thấy xấu hổ thay cho hắn, lại bị dọa cho trở thành bộ dáng này.
"Nói đi, Tử Lăng của ta thế nào rồi, còn có Hạo nhi của ta ở nơi nào?" Thập Ngũ gia không có làm khó dễ, thanh âm bình tĩnh hơn trước, nhìn tất cả mọi người.
Thời khắc này, ông đã vững tin chắc chắc đã xảy ra vấn đề, hơn nữa còn là việc lớn!
Nếu không thì những người này cần gì phải như vậy, từ khi ông xuất hiện thì linh giác mạnh mẽ của mình đã cảm thấy được, trong tâm của những người này rất hồi hộp, rất sợ sệt với mình.