Thập Ngũ gia đi vào bên trong thế nhưng ngoài cửa thành vẫn rất hỗn loạn, đám người người kia không làm tròn bổn phận, vừa nãy lại bị ông lão kia liết mắt một cái liền hoảng hốt, không dám hỏi gì nữa.
"Chuyện gì đã xảy ra?" Nơi cửa thành mất trật tự đã kinh động đến chiến tướng ở trong thành, lập tức một đám quân sĩ mặt giáp trụ sáng bóng từ trên con phố chính lao ra, chiến mâu lấp lánh, vừa vặn đối diện với Thập Ngũ gia.
Tất cả mọi người hoảng sợ, ông lão này quá mạnh mẽ, khí thế ấy, tinh khí thần ấy trong cơ thể sôi trào giống như là một cái lò thật lớn, có thể nung nấu tất cả.
"Nó là một con tọa kỵ Long Lân Tước, là một con cầm vương mạnh mẽ đến khủng khiếp!" Có người từ cửa thành vọt tới to nhỏ với một vị chiến tướng, cẩn thận bẩm báo.
Trong nháy mắt, người cầm đầu vội la lớn, phương xa có mấy bóng người đồng loạt hóa thành cầu vòng bay tới, tất cả đều là những chiến tướng mạnh mẽ nhất, ngăn chặn giao lộ lại.
Tên giáo úy gác trước cửa thành sắc mặt trắng bệch, từ trên mặt đất bò dậy, lau vệt mồ hôi lạnh, thế nhưng thân thể vẫn không ngừng run rẩy, nói nhỏ: "Vũ tộc ta gặp chuyện chẳng lành rồi."
Hắn nhanh chóng chạy nơi phương xa, chớp mắt chẳng thấy đâu.
"Xin hỏi tiền bối là ai?" Một vị chiến tướng đứng trên giao lộ ôm quyền, vẻ mặt nghiêm túc, một đại cao thủ như thế tới Hoàng Đô bọn họ không được phép bất cẩn.
"Có tiến bộ đấy, phán ứng không tính là chậm thế nhưng vẫn không được." Thập Ngũ gia nói.
"Ngươi...đến tột cùng là ai?" Trong đó có một vị chiến tướng nghi ngờ không thôi, hắn ta cảm thấy khá quen mặt, ông lão oay phong này tuy chỉ có một tay thế nhưng lại cứ như là núi lớn ép người.
"Trông rất quen, ngươi chính là Tiểu Lục tử của Chiến Vương phủ, khi còn bé ta còn lấy ghèn nơi mắt, giờ lớn vậy rồi." Thập Ngũ gia cười nói.
Thân phận chiến tướng của Hoàng Đô đều cực cao, thường ngày ai dám chế nhạo bọn họ? Đây chính là ứng cử viên Vương hầu của Thạch Quốc tương lai, tuy rằng còn trẻ thế nhưng ai cũng đều rất kinh diễm.
Tiểu Lục tử của Chiến Vương phủ cũng không nhỏ, đã gần ba mươi tuổi. Khi nghe vậy thì mặt chợt đỏ, lão này là ai? Lại dám chế nhạo hắn.
Gần đó, những chiến tướng và tinh binh khác nghe thấy thế thì khóe miệng co giật, đây là thần thánh phương nào? Cứ tự nhiên trêu chọc một vị chiến tướng mạnh mẽ.
Mấy người này đều muốn cười, thế nhưng lại không dám cười, ở trước mặt ông lão này có cảm giác như là một con rồng khổng lồ từ tiền sử quay trở lại, hồn phách đều run rẩy.
"Ông là... Thập Ngũ gia?!" Đột nhiên, Tiểu Lục tử kêu lên đầy vẽ sợ hãi.
"Không sai, ta đã trở về." Thập Ngũ gia cười ha hả, vỗ vỗ vai hắn khiến hắn suýt chút nữa chịu không nổi, hai chân miễn cưỡng lún vào trong tấm đá bên dưới.
Sau đó, ống tay áo của Thập Ngũ gia phấp phơ rồi rời đi, súc địa thành thốn, một bước chính là trăm trượng, biến mất trên tuyến đường chính này.
"Thập Ngũ gia!" TIểu Lục tử khiếp sợ, nhanh chân đuổi theo phía sau.
"Ông ta... là lão Thập Ngũ của Võ Vương phủ, năm đó được xưng là Đại Ma Thần?!"
"Trời ạ, người này là Thập Ngũ gia thần tiễn cái thế?"
Nơi này trở nên hỗn loạn, tất cả mọi người biến sắc mặt, quả thật không thể nào tin nổi. Chuyện này cũng quá đáng sợ, không phải ông ta huyết chiến với một con Tỳ Hưu trưởng thành rồi chết ở bên ngoài hay sao?
Tất cả mọi người tê dại cả đầu óc, đây chính là một cường giả dám chiến đấu với sinh linh cư trú trên Thái Cổ Thần Sơn. Thần dũng vô cùng, năm đó uy chấn Hoàng Đô.
Nếu nói đến truyền kỳ của những năm này thì chắc chắn phải nhắc tới Thập Ngũ gia thần dũng, ông ta quát tháo phong vân, từng lưu lại rất nhiều truyền thuyết.
Đối lập với những lão tổ khác, ông ta tính tình vẫn rất "trẻ con", thế nhưng cũng mới năm mươi sáu mươi tuổi mà thôi, mà mười ba năm trước đã được tôn làm Đại Ma Thần!
"Nhanh, nhanh đi bẩm báo!" Tất cả các cường giả ở đây đều nhanh chóng sai người về gia tộc báo tin tức.
Trong đó có một vị chiến tướng trên mặt không còn chút màu máu, hắn ta cũng vừa mới tới mà thôi và cũng chưa có gặp lại Thập Ngũ gia thế nhưng trong lòng lại vô cùng sợ hãi.
Hắn xuất thân từ Võ Vương phủ, không nói lời nào nhanh chóng xông lên cửa thành lầu rồi viết mấy dòng chữ lên một tờ giấy, sau đó thả lên một tế đàn nhỏ cao một thước, thần văn lấp lóe liền xuất hiện một thông đạo màu bạc, bức thư liền biến mất.