Bên trong ao máu, ánh đỏ lượn lờ bốc lên trên, rồi toàn bộ tiến vào trong cơ thể của Thạch Hạo, khiến cho cơ thể nó trở nên óng ánh và rực rỡ.
Nó ngồi im ngộ đạo, cơ thể tự động hấp thu máu Côn Bằng, khí tức cả người càng ngày càng mạnh mẽ.
Lúc này, túi càn khôn hé mở liền xuất hiện một vật nhỏ màu vàng, mặt mày dáo dác, đây chính là Bóng Lông tham ăn đang mấp máy chiếc mũi nhỏ, nó cũng nhập cuộc, tiếp thu sự gột rửa của máu Côn Bằng.
Không nói cái khác, chỉ riêng một giọt chân huyết này cũng đủ để cho các tôn giả choảng nhau vỡ đầu rồi, tác dụng quá to lớn, thật sự có thể khiến cho người ta thoát thai hoán cốt.
Thạch Hạo không biết gì nên dựa theo bản năng của thân thể hút lấy loại sức mạnh này, nó ngộ đạo ở đây, ánh đỏ lượn lờ bao phủ nó lại, cứ như là thần kim lưu ly phát sáng vậy.
"Bùm" một tiếng, thập đại Động Thiên xuất hiện, bên trong một Động Thiên có một con Côn Bằng mở mắt, dưỡng Linh đã sớm bắt đầu, hiện tại chính là hóa hình thật sự, ban tặng sinh mệnh.
Thời khắc này, bên trong thập đại Động Thiên có một luồng khí tức sinh mệnh dồi dào, mà lại bao hàm ý chí tinh thần vô cùng mạnh mẽ.
Đặc biệt là Động Thiên Côn Bằng, nơi đó có một con chim bằng đang giương cánh, bễ nghễ thiên hạ, khí phách vô địch, toàn thân vàng óng kèm theo những đốm đen, phù hợp với đại đạo chân nghĩa.
Đúng vào lúc này, thân thể Thạch Hạo run bần bật, vòng xoáy màu vàng ở bên ngoài thân thể thu lại rồi hiện lên dày đặc những phù văn, sau đó toàn bộ vọt lên cao cuối cùng tiến vào trong Động Thiên kia, kết hợp với con Côn Bằng đó.
Đây chính là áo nghĩa phù văn được lưu lại bên trong ao máu, Thạch Hạo đã hoàn toàn nhỡ rõ, khắc vào nơi sâu nhất trong đầu óc, bao gồm cả một viên phù văn bản nguyên nhất.
Hiện tại, những dấu ấn truyền thừa khác nó trực tiếp đẩy vào trong một tòa Động Thiên, cùng dung hợp với linh thân Côn Bằng, hóa làm một thể, luyện thành một lò.
Đây chính là một loại biến hóa kinh người!
Thực lực của linh thân này tăng vọt, càng ngày càng linh động. Trong lúc đó một con Côn Bằng chân chính thức tỉnh, bay lượn trên chín tầng trời, ngạo thế hồng hoang vũ trụ, không ai địch nổi.
Hóa Linh, nếu đi tới cực điểm thì có thể ban tặng thần thức cho linh thân ở bên trong Động Thiên, giống như có sinh mệnh thật sự vậy.
Động Thiên dưỡng Linh, vĩnh viễn không có điểm dừng, cuối cùng dùng ý chí của bản thân hút ra rồi trở lại thân thể, chỉ để lại loại bảo thuật đó, tự mình diễn biến ra gần như là một thứ có sinh mệnh.
Đương nhiên, chuyện này dính dáng đến rất nhiều việc. Nếu chân chính có thể xem như Động Thiên dưỡng Linh thành công, có thể ban tặng sinh mệnh cho linh thân thì thế đã thành Thần rồi.
Dùng Côn Bằng làm một luồng linh thân, người bình thường rất khó thành công, bởi vì loại sinh linh này quá mạnh mẽ, rất khó ngưng tụ ra chân linh và hình dáng của nó.
Trên thực tế, nếu không ngừng ngưng tụ chân linh Côn Bằng ở trong thiên địa thì nó sẽ càng ngày càng kh*ng b*, cho đến gần như tái hiện lại chân thân khến cho sức chiến đấu không gì sánh được.
Cuối cùng, hết thảy những ký hiệu màu vàng và màu đen được lưu lại trong áo máu Thái Cổ ngưng tụ cùng với con Côn Bằng trong Động Thiên của Thạch Hạo, khiến cho nó có thể sống lại.