Khoảng thời gian này, trong mắt mọi người ai mà đoạt được bảo thuật Côn Bằng thì sẽ trở thành cái đích ngắm của họ, Thạch Hạo vừa nãy lĩnh ngộ đầy đủ, nó đã trở thành kẻ thù chung của mọi người!
Nếu không phải thực lực nó mạnh mẽ, đổi lại là những người khác, cho dù là Tôn Giả thì cũng phải chết đi mấy lần rồi, không có bất cứ trường hợp ngoại lệ.
Lúc này, bảo cốt thất lạc, bị chia thành sáu miếng nên rất khó mà tập hợp lại đủ. Nhiều thế lực lớn tập trung ở đây, cũng có Tôn Giả giáng lâm, mỗi một phương có thể cướp được một miếng là tốt lắm rồi.
Trên thực tế, mặc dù ngươi thật sự có khả năng tập hợp sáu miếng lại với nhau đi nữa thì cũng sẽ không thể nào biết được, đó cũng chỉ chưa tới một phần ba truyền thừa mà thôi, hoàn toàn không phải là một thần thông đầy đủ.
Thạch Hạo rất phấn khởi, hai năm trước nó đã bước lên con đường của Côn Bằng, càng ngày càng tiếp gận với hoàn cảnh tu hành ở năm xưa của nó, cho nên mới quan sát được những phù văn kỳ dị ở bên trong thần sào.
Trong cuộc chiến đấu cuối cùng, nó truyền những phù văn vào hết trong Côn Bằng cốt, đạt được bí mật vô cùng có giá trị, không ngờ bảo thuật Côn Bằng chân chính lại ở trong Hóa Ma động.
Nó mượn tay mọi người đẩy chính bản thân rơi xuống dưới, chìm vào trong vực sâu quái dị này.
Nó muốn đạt được môn thần thông cái thế hoàn chỉnh hoàn mỹ nhất, đồng thời vừa hay bên trong vòng xoáy đáng sợ lần này lại hở ra, không cần lo lắng về chuyện là kẻ địch của cả thế gian nữa.
Có thế lường trước được, những cặp mắt của mọi người trên tế đàn, bất kỳ là ai đạt được mấy miếng cốt kia thì sau này chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu sống, cả đời không bao giờ an toàn trừ khi nhanh chóng quật khởi, làm cho thần linh cũng phải run rẩy.
Cái động này rất sâu, xuyên thấu cả đáy biển cũng không biết bao nhiêu dặm, càng ngày càng tối, trong màn u tối phát ra từng tiếng hu hu, tựa như là những oan hồn Thái Cổ đang khóc lóc.
Lúc sau, hàng loạt bóng mờ xuất hiện, những tiếng kêu đầy thê thảm, giương nanh múa vuốt, gầm rú trong động u tối này, cứ như là sâm la địa ngục vậy.
Rốt cuộc, khi rơi xuống Thạch Hạo lợi dụng bảo cụ lơ lững giữa không trung rồi từ từ hạ xuống.
Dưới đáy động có chút ánh sáng màu xanh biếc, cứ như là con mắt của quỷ hồn, bên trong Hóa Ma động vô cùng vắng vẻ, tiếng gào thét càng nhiều hơn, giống như là Thanh Loan, còn giống như là Bệ Ngạn, hoặc là Thôn Thiên Tước... Hiển nhiên đây dều là những hung thú Thái Cổ chân chính lưu lại, từng mạnh mẽ đến mức khiến cho cả thiên địa run rẩy.
Đáng tiếc chúng nó đều chết hết, vô tình bị Côn Bằng tiêu diệt, hiện tại cũng chỉ còn lại những chấp niệm không tiêu tan mà thôi, ở trong này giống như là u linh không ngừng rên la.
Thế giới dưới đáy động vô cùng khổng lồ, một đường hầm nằm ngang dẫn tới nơi phương xa, Thạch Hạo men theo con đường này cất bước về phía trước, cảm giác da đầu tê dại theo từng cơn, nó nhìn thấy rất nhiều bóng mờ của hung thú Thái Cổ thiên giai, bọn chúng không ngừng gào thét.
Năm đó Côn Bằng mạnh mẽ đến mức nào, đến tột cùng thì đã g**t ch*t bao nhiêu cường giả trong thiên địa này? Bất kỳ một tên nào sống tới hiện tại ở Hoang Vực thì đều sẽ trở nên vô địch!