"Phụt" một tiếng, kiếm gãy phát sáng đâm vào lồng ngực một vị vương hầu Hải tộc, chấn động mãnh liệt khiến hắn chia năm xẻ bảy, chết ngay tại chỗ.
Thạch Hạo giết đỏ con mắt, thân hình đẫm máu tiến lên, một đường đại khai sát giới, bảo thuật bùng phát, đoạn kiếm chói lọi chém ngang xẻ dọc, mang theo lượng lớn hoa máu.
Nó như một vị ma thần, sau khi vận dụng các loại bảo thuật và cốt văn, phía trước liền ngã xuống một đám lớn thi thể, máu tươi văng lên rất cao, rơi cả lên người, nó sớm đã trở thành một huyết nhân.
Đương nhiên bản thân Thạch Hạo đã bị trọng thương từ lâu, hơn nữa còn rất nặng, nếu cứ tiếp tục như vậy thì khó có thể kiên trì nổi.
Đột nhiên, Mạc Thiên nổi giận, Hàn Thiên tấn công, mấy đại Tôn Giả cũng cùng nhau phát động tổ hợp phù văn, muốn tiến hành lần tập sát cuối cùng, nó lập tức sa vào tình huống nguy khốn.
Sinh linh thuần huyết từ Thái Cổ Thần Sơn cũng làm khó dễ, bọn hắn cũng tiến lên công kích, những tông lão đại phái kia cũng cùng phát động tấn công, phù văn đan xen đầy trời.
Thạch Hạo mệt mỏi ứng phó, lúc này nó bị đánh bay lên trời, thân ở giữa không trung, nhiều chỗ bị thương, nó khó có thể thủ hộ chu toàn.
Hơn nữa tại lúc này nó cảm thấy một luồng khí thế lăng lệ đánh đến từ không trung, da đầu nó kéo căng, đầu cũng thấy đau đớn.
Nó đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy một đôi thiết trảo đen nhánh đã đến trước mặt, cực kỳ sắc bén, hàn quang lạnh lẽo bức nhân.
"Hây a!"
Thạch Hạo quát khẽ một tiếng, há mồm phun ra một đoàn thần quang đánh lên trên móng vuốt, tiếng kim loại va chạm vang lên, hoa lửa văng khắp nơi, cuối cùng cũng ngăn được một trảo đó.
Đây là một con chim khổng lồ, toàn thân đen nhánh, đôi mắt giống như một vầng trăng máu, to mấy trăm trượng, nó bay lượn trên bầu trời, phù văn lưu chuyển, khí tức cực kỳ cường địa.
"Thôn Thiên Tước!"
Thạch Hạo cắn răng, nó cực kỳ kinh hãi động thời cũng tràn ngập lửa giận, con hung cầm tàn bạo đáng sợ này đã từng đồ sát mười vạn dặm. Nó cũng từng tấn công Bổ Thiên Các, chuyện Tịnh Thổ bị diệt cùng nó có liên quan rất lớn.
"Giết!"
Nó rống to một tiếng, bất chấp xung quanh, nó khống chế bảo cụ vọt lên tấn công con hung cầm kia, muốn cùng nó quyết chiến.
Nếu trong trường hợp bình thường nó tuyệt đối không phải đối thủ của tên chết tiệt này, nhưng tại địa phương đặc thù nơi đây thì không cần sợ hãi. Theo sự biến hóa thân thể của Thôn Thiên Tước thì có thể nhận ra, nó không thể so sánh với trạng thái đỉnh phong lúc trước.
Lúc trước con ma cầm này dang ra hai cánh cũng không biết lớn mấy vạn dặm, phủ kín cả bầu trời, phù văn chồng chất trút xuống như đại dương mênh mông, hung mãnh không thể đỡ.
Hiện tại đối phương chỉ hóa ra thân thể mấy trăm trượng mà thôi, nó hoàn toàn có thể tiến lên tranh phong, cùng đối phương đánh một trận.
Đối với Thôn Thiên Tước đây là một thiếu niên thiên kiêu, trong tay nó cầm truyền thừa bảo thuật Côn Bằng, là mục tiêu của nó lần này. Đồng thời nó cũng nhận ra thanh đoạn kiếm này, nó căm hận đến tận xương tủy, vì thế nó muốn g**t ch*t thiếu niên này.
Trên thực tế nó tự cho mình là cao cao tại thượng, vốn là sẽ không biết đến một tu sĩ cấp thấp như vậy, cũng không biết trong lòng Thạch Hạo còn hận nó hơn.
Thạch Hạo khống chế bảo cụ xông lên trời, đuổi theo Thôn Thiên Tước ở trên không. Nó giơ kiếm lên trảm xuống.
Đoạn kiếm hào quang đại thỉnh, cùng lông vũ màu đen va chạm, âm thanh keng keng truyền đến, trực tiếp chém rụng mấy cái lông chim rớt xuống.
Thôn Thiên Tước giận dữ, nó xoay người bổ xuống, há miệng phóng ra một đoàn hỏa diễm màu đen, hư không bị thiêu đốt muốn sụp đổ.
Cùng lúc đó những người khác cũng xúm lại dày đặc, không để cho Thạch Hạo có cơ hội chạy thoát, mọi người cùng nhau xuất thủ tấn công.
Thế nhưng Thạch Hạo chỉ chăm chăm nhằm vào Thôn Thiên Tước, thà rằng bị thương cũng tấn công con ma cầm kia, máu tươi trên người nó thỉnh thoảng b*n r*, giao phong càng thêm kịch liệt.
"Phịch"
Rốt cục nó cũng rời lên trên người con ma cầm nãy, vết thương toàn thân càng thêm nghiêm trọng, nó cầm kiếm đâm xuống người con ma tước mấy trăm trượng này.
Ầm một tiếng, kiếm quang chói mắt trực tiếp xuyên qua hắc vũ chui vào trong thân thể đối phương, Thôn Thiên Tước kêu lớn một tiếng, giương cánh chao liệng, rung động mãnh liệt, nó muốn hất văng tên nhóc trên người.