Tất cả mọi người biết rõ, thứ kia chính là nguyên thủy phù cốt của Côn Bằng, nó thật sự ở tại nơi này, bao hàm thần thông chí cao của Côn Bằng, được xưng một trong mười đại bảo thuật thời thái cổ.
Hao hết thiên tân vạn khổ là vì sao? Còn không phải là vì cái bảo thuật này hay sao, bây giờ nó ở ngay trước mắt có thể nào không khiến người khác động tâm.
Không có gì quý giá hơn nguyên thủy phù cốt, không có thiếu sót, nó lưu giữ từng chút một bí pháp của Côn Bằng, bên trong ẩn chứa áo nghĩa chí cao vô thượng.
Phù văn lưu động, hào quang lóe sáng, giống như một dải ngân hà phiêu phù tại nơi đó, mặc dù chỉ là một khối phù cốt nhưng lại như ẩn chứa ý chí cả vũ trụ.
Dường như áp thẳng chín tầng trời, đại đạo quán chú bên trong.
"Ầm!"
Côn Bằng giương cánh, pháp tướng của nó hiện ra, giống như trước đó trực tiếp che kín thiên địa, bay lượn trên chín tầng trời, thần thể khổng lồ kia rạch ngang trời cao.
Quả nhiên dị tượng khi đó là do khối cốt này dẫn phát, đây chính là chiến ý bất diệt, còn có tín niệm vô địch của Côn Bằng lưu lại, mặc dù đã chết cũng khó có thể phai mờ.
Từng đám người thay nhau ngã trên mặt đất, dù là Tôn Giả cũng không chịu nổi uy áp, thân thể lung lay, suýt nữa quỳ xuống.
Về sau con bằng điểu này hóa thành cá lớn màu đen, giống như một vùng đại lục trôi nổi, cuối cùng ẩn vào sâu trong hỗn độn, cuối cùng biến mất.
Nó lại một lần nữa hóa thành phù cốt, yên tĩnh nằm tại nơi đó.
"Nó ... như đại biểu áo nghĩa chí cao vô địch, đáng tiếc ta không có cầm được nó, không thể triệt để lĩnh ngộ, nếu không sẽ có một cơ hội ngộ đạo thật tốt." Có người run giọng nói.
"Nó bị đứt rời, cũng không phải nguyên vẹn." Đúng lúc này có người kinh hô, bên trên khối cốt có một vết nứt, tuy nhiên để hợp lại với nhau nhưng rõ ràng có thể tách ra.
"Điều này ... khá tốt không có thiếu thốn, phù văn bên trong có lẽ không có ảnh hưởng gì. Nếu đạt được có lẽ vẫn còn có thể nghiên cứu bí mật trong đó."
Những người này sau khi cẩn thận quan sát đều thở phài một hơi, khối cốt mặc dù đã nứt ra nhưng cũng không thiếu thốn gì, tổ hợp lại với nhau thì vẫn có thể tìm tiến hành tham ngộ.
"Có chút cổ quái!" Thạch Hạo tự nói, nó từng đi trên con đường tu luyện của Côn Bằng, dùng phương pháp tương tự rèn luyện bản thân. Trước đó còn từng trông thấy một ít phù văn bên ngoài Côn Bằng Sào, hiện tại trong lòng nghĩ đến, như có điều ngộ ra.
Một vị giáo chủ quát nhẹ, hắn hạ lệnh cho môn hạ đệ tử xông tới, bởi trước đó có mấy lần thăm dò đều không có phù văn ngăn cản, như vậy bọn hắn có thể tới gần.
Lúc này những người khác đều vui mừng, cũng xông về trước, trong nội tâm hiện lên rất nhiều ý niệm.
Thái cổ thần tàng mở ra chính là dành cho hậu nhân mới đúng, bằng không thì Côn Bằng sẽ không lưu lại mà trực tiếp hủy diệt rồi.
Cái nguyên thủy phù cốt này chính là mấu chốt, có lẽ sau khi đạt được nó thì có thể khống chế tất cả nơi đây. Thậm chí có thể lấy được Thiên Hoang, nắm giữ vài món vũ khí đáng sợ kia nữa.
Điều này không phải là không có khả năng, khi nghĩ đến loại tình huống này, tất cả đều tâm huyết sôi trào, liều chết xông về phía trước.
Từng đám cường giả nối nhau tiến lên, Tôn Giả cũng hành động, bọn hắn không cần tiếp tục ẩn nhẫn nữa, hiện tại chính là lúc bộc phát. Ai có thể vô địch nơi đây, ai có thể chiến thắng, người đó có thể đạt được bảo thuật.