"Đây là bồ đoàn sử dụng côn mộc bện thành, trải qua thời gian dài tẩy rửa, thần tính của nó chưa hề tiêu hao, có thể giúp người ta tĩnh tâm ngưng thần, có lợi cho việc ngộ đạo, chính là một kiện bảo vật quý giá."
Có người quát lên xông về phía trước, cùng mọi người tham gia tranh đoạt.
Những lời này vừa thốt ra khiến mọi người trong lòng chấn động mạnh mẽ, chen nhau xông về phía trước. Côn mộc là vật gì? Nó sống ở giữa trời đất, là chiếc cầu kết nối thiên
Trên đảo đá ngầm có một cánh cửa, từ trong đó có một con sông linh thiêng chảy ra, có một đoạn gỗ nát chắn ngang qua, đó chính là một cành côn mộc, nó từng dẫn tới sự tranh đoạt của quần hùng, cuối cùng không ai có thể phá cửa tiến vào. Bây giờ lại xuất hiện một chiếc bồ đoàn sử dụng côn mộc tỉ mỉ bện thành tất nhiên sẽ khiến cho nhiều người động tâm.
Đây mới thực sự là thần mộc, có thể liên thông Thần giới, tiếp cận đạo bổn nguyên, có diệu dụng vô cùng đối với người tu hành, là báu vật vô giá.
Một đám người vọt tới, các loại bảo thuật bay ra, phù quang sáng chói bao phủ địa phương này.
Thạch Hạo hét lớn, sát khí lan tỏa, nó rút ra một thanh kiếm gãy, thúc dục mười tòa Động Thiên hóa thành thần hoàn, trong tiếng ầm vang, một luồng ô quang quét ngang về phía trước.
Giờ khắc này không có bất kì thanh am, không còn tiếng động ầm ĩ, cũng không còn ánh sáng chói mắt, chỉ một một luồng ô quang bao phủ tất cả.
Thời gian phảng phất như ngừng lại, hư không dường như tan vỡ, chớp mắt ngắn ngủi lại giống như bao đời đã trôi qua, hết thảy dừng lại, cuối cùng một tiếng động nhẹ vang lên.
Các loại bảo cụ rạn nứt, sau đó nổ tung trong hư không hóa thành bột mịn. Đồng thời những phù văn kia cũng nhanh chóng phai mờ.
"Phụt"
Một đám người bị chặt đứt ngang, thân thể chia hai ngã xuống mặt đất, thi thể đầy đất.
"Cái gì?!" Tất cả mọi người kinh hãi, dù là Tôn Giả cũng biến sắc, một đám cường giả toàn bộ chết sạch chỉ trong một đòn. Thiếu niên này chiến lực quá mạnh mẽ, có chút dọa người.
Ánh sáng mặt trời lóe lên giống như ánh bình minh rực rỡ, cái bồ đoàn màu xanh bị Thạch Hạo thu vào trong Túi Càn Khôn.
Đây là bồ đoàn sử dụng côn mộc bện thành, sau này khi xếp bằng bên trên nó tu luyện nhất định có rất nhiều diệu dụng, nghĩ đến điều đó khiến nó càng thêm vui thích.
Thế nhưng tâm tình những người khác sẽ không tốt như vậy, bồ đoàn Côn Bằng từng ngồi qua, thứ đó sao có thể là phàm vật, nó chính là thần trân, có khi còn sót lại một ít đạo pháp của Côn Bằng cũng không chừng.
Trong chốc lát này Ngọc Tịnh Bình cũng bị người lấy đi rồi, trên bàn đá trống không. Mọi người đấm ngực dậm chân, hai kiện bảo bối đều bị người khác đoạt được.
Thạch Hạo đi ra ngoài, cầm trong tay thanh kiếm gãy màu đen, nó nhìn chằm chằm vào mấy vị vương hầu, còn có vị Tôn Giả cùng nó đối chiến qua, sau đó nó ly khai nơi này, không ai dám ngăn cản.
Động phủ này vô cùng to lớn, bảo khí vờn quanh. Từng đoàn sinh linh qua lại trong thạch động tìm kiếm Côn Bằng bảo thuật, thiên địa kỳ trân.
Thần vật tại đây thật sự rất nhiều. Dụng cụ thường ngày Côn Bằng sử dụng cũng là pháp khí, hơn nữa còn rất cường đại, khiến cho những người này tràn đầy khát vọng.
Từ trên Thần Chiếu Đăng, Ngọc Tịnh Bình cũng có thể thấy được, thái cổ Côn Bằng căn bản không có coi trọng những thứ này. Tùy tiện đặt khắp nơi, vì vậy mỗi người đều tràn đầy nhiệt huyết, cực kỳ kích động tìm kiếm khắp nơi.
Quả nhiên trong thời gian kế tiếp lại có người nhận được bảo vật, tuy không phải pháp khí rất nổi danh nhưng cũng khiến cho ngoại giới nổi lên oanh động không nhỏ.
Rốt cục một tiếng động lớn ầm ĩ truyền đến, so với trước giờ lớn hơn nhiều, tại nơi sâu trong động phủ truyền tới tiếng đánh nhau kịch liệt.
Vô luận là vương hầu một phương, hay là những sinh linh khác, tất cả đều phóng vào sâu bên trong.
"Luyện Binh Địa!"
Sau khi chạy tới Thạch Hạo nhìn thấy một khối bia đá, bên trên có khắc ba chữ cổ như vậy, tinh thần lập tức phấn chấn, rốt cuộc nó đã biết tại sao nơi đây chém giết kịch liệt như thế.