Thạch Hạo một quyền đấm thủng ngực Mạc Thương, nắm đấm đánh gãy mấy khối xương xuyên qua sau lưng, bên trên nắm đấm bao phủ bởi phù văn màu vàng!
Huyết dịch phun trào, Mạc Thương hét lớn, cả người phát sáng giống như thiêu đốt, hắn thi triển bí pháp cấm kỵ sau đó thoát khỏi nắm đấm kia.
Hắn kéo theo đại kích màu vàng, thân thể lảo đảo, trước ngực xuất hiện một lỗ thủng, mấy đoạn xương gãy theo máu phun ra, trông rất đáng sợ.
Áo giáp màu vàng trên người hắn vỡ nát, căn bản không thể ngăn cản nắm đấm kia, trên người đều là máu, thương thế rất nặng.
Vùng hải vực này yên tĩnh trong chốc lát, sau đó sôi trào, mọi người cực kỳ rung động, vốn tưởng Thạch Hạo sắp tử chiến rồi, không nghĩ đến người trọng thương cuối cùng lại là hậu nhân Hải Thần.
Tình thế nghịch chuyển cực nhanh khiến người khác bất ngờ, mọi chuyện xảy ra quá đột nhiên, người tưởng rằng chết chắc vẫn còn sống khỏe mạnh, mà Mạc Thương đạt đến thiên nhân hợp nhất lại bị phá vỡ Đạo cảnh, cả người đầy máu bay ngược ra ngoài.
"Tại sao có thể như vậy, Mạc Thương vậy mà chịu thiệt lớn như vậy, trước nay chưa từng thấy!"
"Tên nhân loại đến từ lục địa này thật đáng sợ, là thiếu niên chí tôn chân chính!"
Mọi người sợ hãi thán phục, nghị luận sôi nổi.
Nhất là sinh linh Hải tộc càng thêm rung động, trong nhận thức của bọn hắn Mạc Thương là thiếu niên vô địch, ở Hóa Linh cảnh là không có đối thủ, được xưng là Hải Thần tái sinh.
Thế nhưng bây giờ lại chịu thiệt thòi lớn như vậy, b* ng*c bị đấm thủng, máu tươi đầm đìa, thương thế như vậy còn có thể tiếp tục chiến đấu sao?
Một vùng đỏ rực ở ngoài xa, nước biển sôi trào, nơi đó có hơn mười vạn con Hỏa Viêm Ngư, thiếu niên Hàn Thiên mặc giáp màu đỏ đứng ở nơi đó giống như ma thần, hắn lạnh lùng tự nói: "Thật mạnh."
Lão tổ đại giáo phái, chư hầu tứ phương, cùng với Tôn Giả đến từ Thái Cổ Thần Sơn, những người này đều biến sắc, sắc mặt âm trầm, ánh mắt gắt gao nhìn về phía trước.
Kết quả trận chiến này nằm ngoài dự đoán của mọi người, trong nội tâm tất cả đều nổi lên sóng gió trập trùng, thiếu niên nhân tộc này nhất định sẽ quật khởi, lúc đó sẽ cực kỳ kinh động và đáng sợ.
"Hiện tại còn chưa tiến vào Côn Bằng Sào tranh đoạt bảo thuật ta đã bị thương rồi, thật sự là nằm ngoài dự kiến." Mạc Thương đứng ở ngoài xa cười tự giễu.
Máu trên người hắn vẫn chảy, b* ng*c thủng từ trước ra sau trông rất đáng sợ, hắn lấy ra một cái bình ngọc, đổ ra một viên đan dược lóe lên ánh sáng xanh lam vào lòng bàn tay.
Trong nháy mắt hương khí tràn ngập cả vùng hải vực phụ cận, hơn nữa cả bàn tay hắn và nước biển dưới chân đều phát sáng.
"Đây là ... Hải Thần Đan?!" Cả vùng hải mực lập tức ồn ào, tất cả đều mở hai mắt nhìn theo, dù là một số Tôn Giả cũng giật mình, không ít người có xung động muốn xuất thủ.
"Không đúng, cũng không phải thần đan Hải Thần lưu lại, nhưng cũng thật không tầm thường, nó là bảo dược được luyện chế từ các loại linh túy giá trị liên thành.
Rất nhanh có người đoán được, đó là dược tán được luyện chế dựa theo đan phương của Hải Thần lưu lại, tuy không phải thần đan nhưng cũng có dược hiệu phi phàm.
Mạc Thương nuốt viên đan dược vào, toàn thân phát sáng, phù văn màu xanh lấp lóe, da thịt rung động, mắt thường có thể thấy lỗ thủng nơi ngực đang nhanh chóng khép lại.
Mọi người xem mà choáng váng, hiệu quả cực kỳ kinh người, giống như thần dược, rõ ràng có thể tu bổ thân thể nhanh như vậy.